Con mẹ nó lừa quỷ sao? Văn Vũ dám xác định năng lực này tuyệt đối là thứ rác rưởi nhất trong số những năng lực phá hạn —— không tăng lên sức chiến đấu, còn cần “chủ động tu luyện”.
Văn Vũ làm gì lấy đâu ra thời gian chủ động tu luyện thứ đồ dở tệ này? Có thời gian thì đi giết hai con ma vật, có được không? Một giờ ba điểm, Văn Vũ không cần thể chất cơ thể ba điểm này, ngủ nướng nhiều một chút, được không? Được không!
Hoàn toàn là việc làm vô bổ!
Dụng ý của Lâm Hải Phong phái Franke tới đàm phán với Văn Vũ đã biểu lộ rõ ràng vào giờ phút này —— ít nhất Văn Vũ không xốc bàn ngay tại chỗ.
Có thể là ông lão Franke cũng cảm thấy ngại, nên dưới sự cười mỉa của Văn Vũ, trong miệng ông ta không có bất cứ tự tin gì, khô cằn giải thích: “Dù gì cũng là năng lực cấp phá hạn…”
“Đó là không ai muốn, nên các ông mới đưa cho tôi đúng không?”
Văn Vũ không chút khách khí vạch trần chân tướng sự tình —— năng lực cấp phá hạn, thế lực nào cũng không đủ dùng, quân đội có thể lấy ra năng lực cấp phá hạn hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Văn Vũ.
Nhưng nhìn thấy giải thích của kỹ năng, Văn Vũ lập tức phản ứng lại —— cảm thấy đây là thứ dở tệ, trong quân đội cho ai cũng không cần mặt hàng này, nên mới có thể lấy ra làm vật phẩm giao dịch.
Ông lão Franke không nói gì.
Sau một lúc lâu, Văn Vũ thở ra một ngụm khí thật mạnh. Sau đó, cậu cất phương pháp hô hấp Thiên Nguyên vào nhẫn không gian: “Thứ đồ dở tệ này định giá một kỹ năng cấp SSS, tương đương với giá trị của chúa tể Hắc Ám, làm hay không!”
“Làm, có thể không làm sao!”
Ông lão Franke nhanh chóng đồng ý. Cái phương pháp hô hấp Thiên Nguyên này hoàn toàn là thứ không ai muốn. Giờ phút này, có thể lấy giá của một kỹ năng cấp SSS để bán ra, nói không chừng quân đội còn lời đấy.
Văn Vũ lại hỏi: “Hết rồi sao? Chỉ có như vậy?”
“Cậu muốn ma tinh không?”
Văn Vũ quyết đoán lắc đầu. Thứ đồ như ma tinh này thì Văn Vũ tuyệt đối không thiếu.
Ông lão Franke buông tay.
“Vậy hết rồi.”
Văn Vũ còn chưa từ bỏ ý định: “Quyển trục thăng cấp kỹ năng? Hoặc là đạo cụ sống lại? Hoặc là bất cứ thứ gì có thể hữu dụng với tôi cũng được!”
Franke cười khổ lắc đầu: “Thật sự không có. Quyển trục thăng cấp kỹ năng không không dễ làm, số lượng đạo cụ sống lại cũng không nhiều lắm, còn những thứ hữu dụng với cậu, thì đều là đạo cụ vật phẩm át chủ bài của quân đội. Trước tiên không nói có hay không, cho dù có, thì sao có thể dễ dàng lấy ra giao dịch chứ.”
“Haizz…”
Văn Vũ xoa mạnh thái dương, sau đó, cậu vung tay lên, quyết đoán thu lại thuật Dẫn Tinh đặt ở giữa đống vật phẩm giao dịch vào nhẫn không gian —— giá của quân đội đưa ra không đủ! Cho dù Văn Vũ giữ vững nguyên tắc cống hiến chút gì đó cho nhân loại, nhưng giá của quân đội đưa ra vẫn không đủ!
Trả một chút cũng được, nhưng cho không sao? Ngại quá, Văn Vũ không vượt qua được rào cản trong đáy lòng mình…
Franke cũng là người hiểu lý lẽ, ông ta dùng giọng thương lượng nói với Văn Vũ: “Cậu xem như thế nào, ba kỹ năng, chúng tôi quy ra hai kỹ năng cấp SSS, một kỹ năng cấp nội tình. Tôi đổi một số thứ từ cậu, còn lại, cậu cho chúng tôi một chút thời gian.”
“Tôi sẽ cung cấp cho cậu một giá trị nhất định cho những thứ cậu đã lấy ra. Cậu vẫn có thể nhận được ít nhất năm kỹ năng hoặc đạo cụ cấp nội tình có năng lực phá hạn từ quân đội. Chúng tôi ăn một lần không vào, lần sau nói tiếp.”
Lời đề nghị của Franke còn coi như thành khẩn, cho nên, Văn Vũ gật đầu.
Franke nhìn thấy Văn Vũ tỏ thái độ, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, ra hiệu cho mấy người ở phía sau. Không đến một buổi sáng, quân nhân và nhân viên nghiên cứu phía sau Franke đã gánh ra một đống lớn quyển trục chuyển chức và tư liệu kỹ thuật.
Quyển trục chuyển chức là chức nghiệp của trận pháp sư. Trừ cái này ra, còn có tất cả kỹ năng chuyên về chức nghiệp —— đây đại thể gần như chiếm một phần mười lăm tổng số quyển trục trên tay Văn Vũ.
Mà tư liệu kỹ thuật được lấy đi đều là những thứ có thể kết nối thông suốt với khoa học kỹ thuật hiện tại của quân đội Hoa Hạ —— đây cũng là tác dụng lớn nhất của đám “nhân sĩ chuyên nghiệp” phía sau ông lão Franke.
Những thứ được lấy đi chỉ chiếm chưa đến một phần mười tổng số vật phẩm giao dịch, giá cả được coi như là công bằng. Vì vậy, Văn Vũ thu lại các tư liệu và đạo cụ khác được bày trên mặt đất, đặt chúng vào nhẫn không gian. Sau đó, cậu ra hiệu cho Franke rằng lần giao dịch này đã kết thúc.
Franke thấy thế thì vẫy tay, bảo quân nhân và nhân viên nghiên cứu ở phía sau cầm tư liệu kỹ thuật đi, chỉ để lại hai người ở trong cabin.
Tiếp theo, chính là thời gian mật đàm.
…
Trong cabin xa hoa, không khí có chút đình trệ.
Mãi đến khi ông lão Franke rót rượu vang đỏ cho Văn Vũ, mới coi như đánh vỡ không khí đình trệ. Văn Vũ quơ quơ chén rượu, lúc này mới hỏi.
“Hiện tại Đường Hạo Phi… thế nào?”
Franke rất ưu nhã nhấp ngụm rượu vang đỏ, chậm rãi lắc đầu: “Tính cách của Đường Hạo Phi thật sự là có một chút biến hóa, giống như có hai nhân cách hoặc tâm thần phân liệt. Lâm Hải Phong vốn dĩ nghĩ là chuyện nhỏ, nên phái một đống chuyên gia tâm lý học, muốn khai thông Đường Hạo Phi, nhưng tình huống không tốt lắm…”
Chương 1173 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]