"Lại gặp mặt rồi, Dejean."
Trong lúc hai người nói chuyện, một sức mạnh linh hồn mỏng manh rất khó nhận biết, nhanh chóng chui vào trong tâm trí của Dejean, và lập tức đánh thức những ký ức đã bị xóa bỏ về Văn Vũ trong tâm trí anh ta.
Khi những ký ức bị Văn Vũ xóa bỏ thức tỉnh, ánh mắt của Dejean chợt hoảng hốt. Sau đó, anh ta buông cánh tay đang làm động tác phòng thủ xuống, cúi thấp đầu cung kính chào Văn Vũ.
"Trình tự số 2 đại nhân…"
…
"Có vẻ như anh đã nhớ lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua rồi. Vậy thì tôi cũng nói dài dòng nữa, tôi là người đã đưa Rahal đi vào ngày hôm qua, bây giờ Rahal đã được đưa đến Yến Kinh rồi. Ừm, tôi rất thích cậu bé Rahal này. Trước khi đi cậu bé đó đã nhờ tôi một việc, đó chính là muốn tôi giúp các người, đây chính là lý do mà tôi xuất hiện ở đây."
Những ký ức vẫn không ngừng hiện lên trong tâm trí Dejean —— Vốn dĩ là những ký ức bị Văn Vũ xóa bỏ cũng không nhiều, chỉ trong chớp mắt, Dejean đã hoàn toàn nhớ lại những ký ức tạm thời đã bị lãng quên. Ngay sau đó, anh ta lại bắt đầu suy xét một vấn đề khác…
"Rahal muốn trình tự số 2 giúp mình… Trình tự số 2…"
Tham vọng biến mất theo sự mất tích của Rahal bỗng quay trở lại. Dejean cảm thấy hưng phấn vì Văn Vũ là trình tự số 2, một nhân vật có sức mạnh khủng khiếp và sức ảnh hưởng cực kỳ lớn, cậu nhân vật tầng chóp của loài người! Nếu trình tự số 2 có thể giúp anh ta, thì quân đội Chính phủ Ấn Độ có là gì, đã có sự hỗ trợ của trình tự số 2 thì anh ta còn lo lắng gì nữa?
Nhìn thấy Dejean cực lực che giấu tham vọng dưới vẻ mặt của anh ta, Văn Vũ không nhịn được mà đánh nhiễu giấc mộng giữa ban ngày của anh ta.
"Này, này, này, anh bạn, anh cả nghĩ quá rồi…"
"Rahal muốn tôi đưa các người đến khu tập trung Yến Kinh. Hơn nữa, tôi cũng vừa nghe qua về nội dung cuộc trò chuyện của hai người rồi. Theo tình huống hiện tại thì chắc các người cũng đang sứt đầu mẻ trán về vấn đề của những người trong quân phiến loạn này phải không? Tôi nói một câu thật lòng nhé, nếu anh muốn lên làm nhà lãnh đạo của Ấn Độ, thì thực lực và tâm tính hiện giờ của anh còn kém xa lắm!"
Kể ra thì câu nói này của Văn Vũ không chút khách sáo, nhưng sự thật thì đúng là vậy – Chỉ nghĩ sơ sơ về cảnh tượng, Dejean làm nhà lãnh đạo cầm quyền một đất nước lớn, liền có thể làm người ta xót xa trong lòng.
Dejean lập tức ngậm miệng và không để suy nghĩ của mình bay cao bay xa nữa. Những lời của Văn Vũ giống như một gáo nước lạnh dập tắt những tham vọng đang hừng hực bốc lên trong tâm trí của anh ta, khiến chúng triệt để tắt ngấm.
"Cho nên tốt nhất là hai người đi Yến Kinh đi, đến đó mà tìm Rahal, bởi vì Rahal cũng cần sự chăm sóc của hai người. Với sức mạnh của anh, thì tùy tiện tìm một vị trí trong quân đội Yến Kinh, đều tốt hơn vị thế hiện giờ của anh."
Dejean ngập ngừng một hồi lâu, rồi mới đáp lại đề nghị của Văn Vũ: "Nhưng còn đám anh em của tôi thì sao?"
"Há, anh đang muốn nhắc về đám quân phiến loạn của anh hả? Anh cứ yên tâm đi, tôi đã tìm một lối thoát hợp lý cho họ rồi. Trước khi đến đây, tôi đã thông báo cho chính phủ Ấn Độ, bảo họ phái người đến tiếp nhận thế lực của quân phiến loạn trong tay anh rồi. Theo ý kiến của tôi thì trong nhóm quân phiến loạn này của các người ít nhiều cũng có sức chiến đấu. Nếu cứ vô duyên vô cớ mà chết đi trong cuộc nội chiến của đất nước này, thì thực sự là đáng tiếc đấy. Cho nên tôi liền quyết định để những người này gia nhập vào trong quân chính phủ, cống hiến sức lực trong cuộc chiến chống ma tai là hợp lý nhất."
"Cậu…"
Khi nghe Văn Vũ nói vậy, thì Dejean đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm cậu, bàn tay hung hăng nắm chặt thành nắm đấm.
Văn Vũ nói thì có vẻ dễ nghe, nhưng dù có dễ nghe thì cũng không thể thay đổi bản chất của chuyện mà cậu làm. Những lời vừa rồi mà Văn Vũ nói, không nằm ngoài hai nội dung —— một là cậu sẽ đưa Dejean và Shima đến khu tập trung Yến Kinh, hai là những người còn lại trong lực lượng quân phiến loạn đều sẽ bị bàn giao cho chính phủ Ấn Độ.
Đến lúc đó, chính phủ Ấn Độ xử lý những người này như thế nào, thì đó là chuyện của họ, số phận của những người này đều do chính phủ Ấn Độ quyết định. Nhưng chẳng cần nghĩ nhiều cũng đoán ra được, chính phủ Ấn Độ chắc chắn sẽ không trọng dụng những người đã từng tham dự vào lực lượng quân phiến loạn, và tất nhiên là họ cũng sẽ không được đối xử tử tế. Tương lại đang chờ họ có thể sẽ là chiến tuyến đầu trong cuộc chiến tranh giữa chính phủ Ấn Độ và đội quân ma tộc, hoặc cũng có thể là họ sẽ bị tống vào những nhà tù tối tăm.
Nhưng dù là vậy thì những chuyện này có liên quan gì đến Văn Vũ chứ?
Thấy biểu tình của Dejean dần dần chuyển sang tức giận, thì Văn Vũ không nhịn được mà nhắc nhở Dejean một câu.
"Vì Rahal đã nhờ vả tôi, nên tôi mới đến đây để gặp anh. Rahal chỉ muốn tôi bảo vệ sự an toàn của hai người. Sau đó, sẽ có người của Yến Kinh đến đón anh và cô thư ký của anh. Điều này cũng có nghĩa là, tôi hoàn toàn có thể thay đổi một cách khác để xử lý việc này. Ví dụ như tôi có thể trực tiếp đánh ngất hai người rồi kéo đi chẳng hạn… Thực ra thì tôi nghĩ cách này đơn giản và nhanh gọn hơn một chút. Tôi đoán là anh đến Yến Kinh thì cũng chẳng thể gây sóng gió gì…… "
Chương 1176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]