Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1216: CHƯƠNG 1216: HOÀN TOÀN NẮM TRONG TAY 1

Nhưng đôi khi nó cũng cảm thấy khá là tẻ nhạt. Nói thật, ngày này qua tháng nọ không có việc gì làm, chỉ lặp đi lặp lại những việc như thế.

Thôi đi ngủ…

Trong lòng như có một ác ma đang không ngừng dụ dỗ Đồ tể hoang dã. Con sói khiến người ta nhìn mà phát sợ này rốt cuộc cũng nhắm mắt lại, tiến vào mộng đẹp. Nhưng nó không phát hiện ra, ngay khi nó vừa nhắm mắt lại thì có một bóng dáng màu xám lẳng lặng tiến vào cung điện của nó.

Độc Nhãn ngửi ngửi một chút, sau đó nhìn về bóng dáng màu đỏ cao khoảng năm mét đang nằm dưới mặt đất, nó giống như một làn khói lập tức tiến đến sau lưng con vật kia.

Sau lưng Đồ tể hoang dã có một cái cửa động, bên trong có những âm thanh “mềm mại quyến rũ”, giống như xuân dược kích thích tinh thần Độc Nhãn.

Độc Nhãn không tự chủ được nuốt nước bọt.

Thời gian tuyệt vời của nó bắt đầu rồi…

Đồ tể hoang dã bị những âm thanh quái dị đánh thức.

Thân là chủng thần thú cấp năm đỉnh phong, năng lực nhận biết của nó tất nhiên không phải hạng xoàng. Hơn nữa, nó một đường chém giết mới lên được vị trí này, cho dù ngủ thì tinh thần cảnh giác cũng cực cao.

Cẩn thận cảm nhận “hậu cung” phía sau, Đồ tể hoang dã đột nhiên mắng to một tiếng: “Đừng có ầm ĩ nữa, ông đây đang ngủ!”

Nó không cảm nhận được hơi thở của Độc Nhãn…

Nhưng mà, âm thanh phía sau không những không dừng lại mà còn càng thêm “cao vút.”

Đồ tể hoang dã lúc này mới cảm thấy có gì đó không đúng: “Âm thanh này, tại sao… Tại sao… Nghe như… Đang làm chuyện đó…”

Thân thể to lớn của Đồ tể hoang dã chậm rãi đứng lên, nó cau mày suy nghĩ một chút, sau đó lấy lại tinh thần, nở một nụ cười còn bỉ ổi hơn Độc Nhãn.

“Chẳng lẽ… Chẳng lẽ mất cô gái kia cũng bắt đầu biết đùa giỡn với ông đây rồi?”

Đồ tể hoang dã nghĩ thế thì máu trong người sôi trào, nó lắc lắc bộ lông màu đỏ sậm của mình rồi nhanh chân đi vào trong động.

“Mẹ kiếp, mày là ai?”

“A… a… Đừng làm phiền, ông đây đang sảng khoái…”

“Dám động vào hậu cung của ông đây, mày chết chắc rồi!”

“Ầm!”

“Ầm ầm ầm…”

Trong sơn động vang lên những tiếng va chạm, một lát sau, một đống thịt màu đỏ bay ngược ra ngoài!

“Ông đây đã bảo mày đừng làm phiền rồi, “súng” của ông đây đã phải nín nhịn từ lâu…”

Ở trong các tư liệu thì danh tiếng của Văn Vũ không được tốt cho lắm - Một người đàn ông làm mọi việc theo ý muốn của mình, tính cách khó lường, vô cùng ích kỷ, không có điểm yếu, cũng không có gì ràng buộc!

Với hầu hết mọi người, độ nguy hiểm của Văn Vũ chỉ đứng sau những tên sát nhân biến thái!

Bởi vì những người như thế này sẽ nắm lấy sinh mệnh của bạn, nắm lấy mọi thứ bạn quan tâm, tất cả mọi thứ sẽ được quyết định bởi tâm trạng của người này - Cảm giác này thực sự vô cùng khó chịu.

Văn Vũ chợt nhớ lại chuyện hôm qua gặp Lôi. Lúc đó, Văn Vũ thực sự rất muốn ôm đứa trẻ đen nhẻm kia. Có lẽ do lớn tuổi rồi, trải qua nhiều chuyện, cũng trở nên đa sầu đa cảm hơn…

Nói chung là những sinh mệnh mới, những linh hồn thuần khiết luôn mang đến cho Văn Vũ một loại cảm giác thân thiết không sao giải thích được.

Nhưng Lôi lại không đồng ý.

Đây chính là “Lực uy hiếp” mà Văn Vũ đã hình thành từ lâu.

Nhưng có nhiều chuyện Văn Vũ cũng hiểu đạo lý, nếu Lôi không đồng ý cho cậu ôm con trai anh ta thì cậu không ôm nữa là được, trực tiếp nói cho Lôi biết ý đồ của mình.

“Tháng sau tôi muốn điều động người của anh, giúp tôi tìm một con thú biến dị, tôi sẽ trả bằng ma tinh.”

Văn Vũ có rất nhiều ma tinh, điểm càng nhiều thì ma tinh càng nhiều, cho nên đổi bằng ma tinh với Văn Vũ mà nói hoàn toàn không tính là gì.

Mấy vạn ma tinh thôi mà.

Văn Vũ giàu nứt đố đổ vác.

Lôi nghe xong ý đồ của Văn Vũ thì cũng thả lỏng không ít. Trước tiên không nói đến chuyện Văn Vũ không có ác ý, chỉ riêng chuyện Văn Vũ trả giá bằng ma tinh thì đã là một món làm ăn rất hời đối với những người may mắn sống sót ở đây rồi!

Vậy nên Lôi đã đồng ý, hơn nữa còn sắp xếp chỗ ở cho Văn Vũ. Mặc dù điều kiện nơi này hơi kém một chút nhưng chỗ ở của Văn Vũ đã là chỗ tốt nhất ở đây rồi.

Địa điểm phía nam do Văn Vũ phụ trách đã ổn định, Văn Vũ nghỉ ngơi ở đây một đêm. Rạng sáng hôm sau, cậu lập tức dùng hồn cảnh giao tiếp với ba con hồn sủng của mình.

“Hoàn toàn OK, meo meo meo.”

Năng lực của Victor rất mạnh, hành động một mình hoàn toàn không cần Văn Vũ quan tâm!

Đêm hôm qua Victor đã hoàn mỹ tái tạo kỹ ức của Bá chủ hoang dã. Nói cách khác, toàn bộ địa bàn của con trâu rừng biến dị này đã thuộc về tay Văn Vũ!

“Tôi sắp xong rồi, lập tức có thể giải quyết…”

Âm thanh của Độc Nhãn phờ phạc, nói xong còn ngáp một cái. Văn Vũ có thể đoán được đêm qua tên này hoang đường đến mức nào.

“Mày xác định không thành vấn đề chứ? Có cần tao đi xử lý không?”

Văn Vũ lại hỏi lại một lần.

“Đảm bảo không thành vấn đề! Lão đại, cậu phải tin tưởng năng lực của tôi. Cho tôi một ngày, nhất định con tiểu hoang hoang này sẽ nghe lệnh của cậu!”

Độc Nhãn vừa nghe Văn Vũ nói muốn đích thân đến nơi này một chuyến thì lập tức trở nên hoạt bát. Nói đùa, nếu Văn Vũ đến đây thì nó làm sao có thể làm mưa làm gió như thế này nữa!

Chương 1216 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!