Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1222: CHƯƠNG 1222: ÁM SÁT

Quy mô của khu tập trung Hi vọng tất nhiên không thể so sánh được với khu tập trung nam Phi, trạm canh gác cũng vô cùng thê thảm - Chỉ là một ngôi nhà bình thường được xây dựng cao lên một chút, bên trong chỉ có vài người canh gác, cũng không phải chức nghiệp giả có năng lực.

Đối với những binh lính canh giữ ở trạm canh gác thì vị trí này không phải là một nơi tốt đẹp gì. Chỉ cần một con ma vật tùy tiện chui ra từ cánh cửa Ma giới cũng có thể đập tan cái trạm canh gác này!

Cánh cửa Ma giới ở phía xa lóe lên những ánh sáng lờ mờ. Người lính canh đang chịu trách nhiệm giám sát cánh cửa nhìn thấy thì nuốt nước bọt một cái, ánh mắt vô cùng tập trung. Anh ta nhìn chằm chằm cánh cửa Ma giới như đang nhìn cánh cửa Địa ngục, chỉ sợ có một con ma vật mạnh mẽ nào đó xông ra sẽ trực tiếp cướp đi cái mạng nhỏ của mình.

May mà những điều anh ta lo lắng đã không xảy ra.

Cánh cửa Ma giới chỉ lóe lên một chút ánh sáng, sau đó lại khôi phục dáng vẻ như ban đầu.

Người lính canh không thấy bóng dáng bất cứ con Ma vật nào.

“Mình hoa mắt à? Hay là ảo giác?”

Người lính canh nghĩ như vậy, nhưng anh ta hoàn toàn không biết một con Cổ ma cấp năm phá hạn đã dùng kỹ năng ẩn nấp rồi nghênh ngang đi xuyên qua trạm canh gác, hướng về phía khu tập trung Hi Vọng.

“Mục tiêu nhiệm vụ, khu tập trung Hi Vọng…”

Một đội viên bình thường của tiểu đội Cổ ma Vinh quanh tuyệt đối không có khả năng một mình công phá khu tập trung mười vạn người. Nhưng nếu muốn gây ra “một chút” sóng gió trong khu tập trung thì dễ như ăn kẹo.

Nói ví dụ như ám sát thủ lĩnh của nơi này.

Con Cổ ma dễ dàng vượt qua phòng tuyến bên ngoài khu tập trung, vượt qua tường thành, đi vào tận bên trong.

Khu tập trung Hi Vọng không lớn lắm, hơn nữa kiến trúc bên trong vô cùng tồi tàn. Thế nên, “nơi ở xa hoa” của Lôi lập tức thu hút sự chú ý của nó.

Cổ ma trong trạng thái Ẩn nấp tìm đúng vị trí, sau đó nhàn nhã tự tại đi vào trong sân nhà Lôi.

Cho đến khi nó xem rõ bố cục ngôi nhà, các trạm gác ngầm, thậm chí là thăm dò hết tố chất thân thể của những chức nghiệp giả trong này thì mới nghênh ngang bước vào một căn phòng.

Bên trong phòng, vang lên tiếng trẻ con khóc.

“Đừng khóc, bảo bối đừng khóc….”

Nhìn thấy Thứ Sáu trong vòng tay mẹ, Lôi ngồi xuống bên cạnh giường, vừa xoa trán thằng bé vừa dỗ dành bằng những lời nói dịu dàng.

Người đàn ông da đen mạnh mẽ cao hơn hai mét đang nhỏ nhẹ an ủi dỗ dàng con trai mình, bên cạnh còn cả người vợ đầy nghĩa khí.

Bức tranh này có một sự hòa hợp khó tả…

Ấm áp.

Ấm áp vô cùng.

Mãi đến khi tiếng khóc của Thứ Sáu nhỏ dần rồi ngừng hẳn thì Lôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của chồng mình, Maca không nhịn được khẽ cười một tiếng. Sau đó, dường như nghĩ đến điều gì, cô hỏi: “Đúng rồi, Lôi, vị đại nhân kia đâu, cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng người đó.”

“Đã đi ra ngoài từ sáng sớm rồi.”

Maca gật đầu, sau đó lại giống như nghĩ đến điều gì: “Hôm qua vị đại nhân đó đến thăm Thứ Sáu, còn mang đến không ít đồ dùng cho em bé.”

Lôi nhẹ nhàng ôm lấy vợ mình, gật đầu.

Tình yêu của Văn Vũ dành cho trẻ con không thể nói thành lời. Lôi cũng không có ý kiến gì về chuyện này, làm gì có ai không thích những thiên thần này chứ?

“À đúng rồi, hai hôm trước trình tự số hai đại nhân nói với anh một chuyện. Cậu ấy muốn đưa em và Thứ Sáu đến Yến Kinh, anh cảm thấy…”

Maca nhẹ nhàng đặt tay lên môi Lôi, Lôi cúi đầu xuống, đối diện với ánh mắt kiên định của cô: “Chúng ta là người một nhà, đã là người một nhà thì sẽ không rời xa nhau, anh nói có đúng không?”

Lôi nghe được câu này, cảm nhận được sự kiên định của vợ thì không còn lời nào để nói, chỉ có thể yên lặng gật đầu.

Bầu không khí ấm áp tràn ngập căn phòng khiến người ta thoải mái dễ chịu, không khí cũng trở nên ngọt ngào.

Một giây sau, một luồng ánh sáng lạnh buốt đột ngột đâm vào hông Lôi…

Cảm giác lạnh buốt khiến Lôi giật mình, sau đó chưa kịp phản ứng gì thì bên tai đã vang lên tiếng da thịt nứt toác.

Lưỡi kiếm lạnh như băng lập tức xuyên qua eo và bụng của Lôi. Lúc này, tư duy của Lôi bỗng nhiên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lôi thậm chí còn có thể cảm nhận được lưỡi kiếm sắc bén nhanh chóng quay một góc chín mươi độ, sau đó di chuyển theo chiều ngang, đến tận khi bụng của Lôi bị rạch một đường.

Chỉ trong tích tắc, bụng Lôi đã bị cắt làm đôi!

Máu tươi phun ra như suối. Máu trộn lẫn với nội tạng đổ ập lên người Maca và Thứ Sáu, đến tận lúc này Maca mới phản ứng lại được.

“A!!!”

Một giọng nữ cao vút xuyên thủng bầu trời. Giây tiếp theo, một cánh tay cứng cáp đập thẳng lên má phải của Lôi. Sức mạnh khổng lồ khiến khuôn mặt của Lôi nổ tứ tung, thậm chí một con mắt bị ép bay ra ngoài, văng lên trên người Maca.

“Bùm!”

Lôi bị trọng thương lập tức mất đi ý thức, thân thể bị đánh bay ra xa, xuyên qua vách tường rơi xuống bên ngoài.

Hình dáng to lớn gớm ghiếc vừa ẩn sau lưng Lôi cũng đã hiện ra trước mặt Maca.

Máu của Lôi văng khắp mọi nơi, chất lỏng màu đỏ che khuất tầm nhìn của Maca.

Maca mơ hồ nhìn thấy con Cổ ma trước mặt nở một nụ cười giữ tợn, sau đó thanh kiếm trong tay nó dần dần nhấc lên!

“Vút…”

Lưỡi kiếm nhanh chóng hạ xuống, chém thẳng vào đầu Maca. Kiếm chém vào người như cắt mỡ bò, chỉ trong nháy mắt đã bổ đôi đầu Maca.

Chương 1222 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!