Tiếng gào khóc của đứa trẻ yếu dần, nhưng dường như âm thanh này không giống tiếng khóc thảm thiết của một đứa bé sắp chết. Cùng lúc đó, một sức cản khổng lồ truyền đến mũi đao mà Cổ Ma đang cầm trên tay, điều này khiến Cổ Ma lập tức mở choàng mắt.
Nó vừa ngẩng đầu lên, thì lập tức nhìn thấy một bóng người gầy gò mặc áo khoác gió màu đen đang ngồi ở cạnh giường, và đứa trẻ đang kêu y nha y nha thì đang nằm trong lòng của anh ta.
Sau đó, Cổ Ma phóng tầm nhìn xuống thấp hơn, thì thấy Văn Vũ đang kẹp chặt lấy mũi đao của nó bằng hai ngón tay. Dù Cổ Ma có dùng sức thế nào thì mũi đao cũng không thể nhúc nhích được dù chỉ một chút, mà một bên tay khác của Văn Vũ thì đang ôm lấy Thứ Sáu. Nhìn vệt nước mắt chưa khô trên khuôn mặt của sinh linh bé nhỏ trong lòng mình, Văn Vũ liền chậm rãi quay đầu nhìn đống hài cốt và các phần cơ thể cắt rời xung quanh.
Đó là Maca…
Maca bị chém làm đôi, sau đó luồng áp lực gió khổng lồ trên chiến đao đã xé nát cơ thể cô, mỗi bộ phận một nơi!
"Haizz…"
Một tiếng thở dài ngột ngạt vang lên.
Văn Vũ nhẹ nhàng xoay cổ, hành động này của cậu khiến các khớp xương cổ va chạm với nhau tạo ra những tiếng răng rắc. Mà âm thanh này truyền vào trong tai Cổ Ma, thì không khác gì tiếng bước chân của thần chết!
"Trình tự số 2…"
Một âm thanh trầm thấp phát ra từ miệng của Cổ Ma. Khi nhìn thấy khuôn mặt của người chỉ tồn tại trên tư liệu, thì Cổ Ma lập tức tỉnh táo lại. Nó thả lỏng chiến đao đang nắm chặt trong tay phải ra và nhanh chóng lùi về phía sau!
Tiếng xé gió kịch liệt vang lên, khi con Cổ Ma đang chạy thục mạng, thì nó lại mơ hồ nghe thấy được tiếng gì đó.
"Người giết chết mẹ đứa trẻ ngay trước mặt nó…"
"Đây thực sự là một hành động ác độc đáng phải chết!!!"
Tiếng nói của Văn Vũ vừa dứt, con Cổ Ma liền cảm thấy một bàn luồng áp lực từ trên bầu trời ập xuống, chiếc đế giày size 43 chính xác dẫm lên mặt của Cổ Ma.
"Ầm!" Khi tiếng va chạm vang lên, thân thể của Cổ đại đã bị Văn Vũ dẫm xuống đất, sau đó Cuồng Ca nhanh chóng xuất hiện ở bên tay phải của Văn Vũ.
"Bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm…"
Tiếp đó lại một loạt tiếng súng vang lên, trong làn khói dày đặc máu đen và vảy văng ra khắp nơi, hơi thở sinh mệnh thuộc về con Cổ Ma nháy mắt biến mất không còn tăm hơi!
…
Nhìn thấy con Cổ Ma bị bắn thành một bãi thịt nát trên mặt đất, ánh mắt sâu như đáy giếng của Văn Vũ không hề có một chút dao động, không biết cậu đang nghĩ về điều gì. Một lúc lâu sau, Văn Vũ mới cúi người xuống nhặt viên ma tinh rơi trên mặt đất lên, sau đó quay người đi vào trong phòng.
Bức tường của căn phòng đã bị tàn phá không ra hình thù gì nữa, thậm chí Văn Vũ còn có thể nghe thấy một vài nơi trên bức tường mơ hồ vang lên âm thanh ‘cọt kẹt… két’, vì những phần còn lại không thể chịu nổi trọng tải trên mái của căn phòng.
Văn Vũ từ từ đi đến bên giường, nhìn Thứ Sáu đang nằm ngậm ngón tay và khoắng loạn chân trong đống máu thịt của mẹ mình. Cậu chậm rãi ngồi xổm xuống ôm Thứ Sáu vào lòng, rồi quay người đi đến chỗ tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy dài màu trắng ra.
Văn Vũ tháo chiếc khăn đang bọc Thứ Sáu, rồi dịu dàng chà lau những vết máu trên người đứa trẻ.
Một chàng trai có vóc dáng cao lớn…
Một đứa trẻ hoạt bát y nha y nha như muốn nói chuyện…
Mọi thứ như dừng hình ảnh vào thời khắc này.
Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
…
Giống như tiếng chân của một người đàn ông – trụ cột một gia đình quay về nhà sau một ngày làm việc, Lôi im lặng mở cửa, lảo đảo đi vào trong nhà.
Những vết thương trên mặt và trên eo anh ta vẫn chưa liền lại, máu tươi vẫn không ngừng chảy trên má Lôi, lan khắp mặt của anh ta, lúc này trông Lôi giống như một ác quỷ hung tàn.
"Đứa trẻ không sao rồi."
Văn Vũ nói.
"Cảm ơn."
Lôi trả lời.
Sau đó, Văn Vũ nghe thấy tiếng bước chân tiến đến gần bên giường, và âm thanh trơn trượt sinh ra từ sự va chạm của da thịt và các cơ quan bộ phận trên cơ thể —— giống như tiếng xay nhân thịt, âm thanh nhớp nháp này khiến Văn Vũ có chút buồn nôn.
Mà Thứ Sáu thì trợn tròn đôi mắt ngây thơ nằm gọn trong vòng tay Văn Vũ, tò mò vươn cổ ra muốn xem cha mình đang làm gì.
Văn Vũ che mắt của Thứ Sáu lại, rồi ôm đứa trẻ ra khỏi phòng.
Đợi đến khi Văn Vũ ôm Thứ Sáu bước ra khỏi cửa thì…
"Ah! Ah!! A, ah, ah, ah, ah, aaaaaaaaa!!!"
Tiếng rít gào khủng bố của Lôi xen lẫn sự thê lương và tuyệt vọng giống như một con thú bị thương phát ra từ trong phòng, khiến người nghe chấn động tâm hồn!
Văn Vũ đứng ở ngoài cửa, nhẹ nhàng nhếch miệng nhưng không biết phải nói gì.
Một lúc lâu sau, Văn Vũ chỉ biết thở dài, rồi trực tiếp ôm Thứ Sáu về căn phòng mà Lôi sắp xếp cho cậu.
Buổi tối, người hầu bưng đồ ăn cho Văn Vũ và một chai sữa cho Thứ Sáu.
Dù Thứ Sáu vừa chào đời, nhưng có lẽ cả đời này cậu bé không thể uống được sữa mẹ…
Đây là trải nghiệm chăm sóc trẻ con đầu tiên của Văn Vũ ở kiếp này. Và đương nhiên là trải nghiệm này không tuyệt vời cho lắm —— Tiếng gào khóc và sự quấy nhiễu của Thứ Sáu khiến Văn Vũ sứt đầu mẻ trán.
May mắn là Văn Vũ có một thứ rất đặc biệt để đối phó với trường hợp này!
Chương 1224 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]