Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1234: CHƯƠNG 1234: VƯƠNG VỚI VƯƠNG!

Chân ngắn nhỏ của Lạc Lạc chống đỡ thân thể to, hành động rất không linh hoạt.

Victor cũng không muốn giúp Lạc Lạc —— dịch nhầy trên bụng to của Lạc Lạc thật sự là quá ghê tởm.

Cứ như vậy, hai người dùng tốc độ của người bình thường đi đường, đi thẳng tới trước một cái hang.

“Da đen, ra đây.”

Victor đứng ở cửa vào hang hét to hai tiếng, sau một lúc lâu, tiếng “rầm rập” truyền đến từ chỗ sâu trong hang động.

Âm thanh càng lúc càng lớn, càng ngày càng rõ ràng, thẳng đến khi một con bò cạp to lớn giống như xe thiết giáp đập vào mắt Lạc Lạc.

“Da đen chào đại nhân.”

Con bò cạp lớn vung vẩy hai cái càng lớn, cung kính nói. Ngoại hình cùng hơi thở dữ tợn của nó lại khiến trong lòng Lạc Lạc run sợ.

“Đại quái vật… thật đáng sợ…”

Trong lòng Lạc Lạc nghĩ như vậy, rồi nó không nhịn được lui ra phía sau hai bước, lặng lẽ trốn ở phía sau Victor.

Sau đó, Victor trở tay kéo Lạc Lạc lên, trực tiếp ném Lạc Lạc tới dưới chân da đen.

“Sinh mệnh biến dị Trùng tộc mới tới, ngươi sắp xếp một chút đi.”

“Hiểu, thưa đại nhân.”

Da đen đồng ý, phe phẩy đuôi bò cạp. Sau đó, Lạc Lạc chỉ nhìn thấy mèo đen biến mất trong nháy mắt, nó lại quay đầu, nhìn về phía con bò cạp lớn bên cạnh.

Có thể là cảm giác được sự sợ hãi của Lạc Lạc, nên da đen khinh thường lạnh lùng hừ một tiếng: “Đi theo ta, đi gặp đồng loại của ngươi trước đi.”

Nói xong, da đen vặn vẹo thân hình dẫn đầu, bò vào chỗ sâu trong hang động.

Lạc Lạc thấy thế, cầm lòng không đậu nuốt một ngụm nước miếng, nhìn về hang động đen nhánh sâu thẳm phía trước.

“Nơi này thật đáng sợ…”

Sự xuất hiện của Lạc Lạc không gây ra một chút xáo trộn nào. Các thú biến dị đến lần này rất đa dạng và nhiều. Cho dù Victor tự tay sắp xếp cho Lạc Lạc cũng không để ý đến con kiến cấp một này.

Victor hiện tại có chuyện quan trọng hơn…

Trong phòng hội nghị rộng lớn, Victor ra dáng ra hình đứng trên ghế, bên tay phải là Độc Nhãn đầy vẻ mệt mỏi chán chường, bên tay trái là Tinh đang lờ mờ đánh giá xung quanh. Ở phía xa là mấy lãnh đạo cấp cao hiện tại của khu tập trung Tân Hy Vọng – Lôi, Đồ tể hoang dã, quạ đen, cùng với bá chủ hoang dã đã biến thành dáng vẻ của con bê nhỏ rất đáng yêu.

“Rầm!”

Cánh cửa của phòng hội nghị được mở ra, một dáng người cao gầy đi thẳng vào phòng.

Sát ý và mùi tanh của máu lập tức bao phủ mọi ngóc ngách trong phòng. Mùi ma khí hôi thối trên người kia khiến Victor hắt hơi hai cái.

Không nghĩ cũng biết là Văn Vũ phụ trách uy hiếp ma vật khu chiến đấu Châu Phi, trong thời gian này rốt cuộc giết hại bao nhiêu ma vật rồi.

Nhưng đáng tiếc, hành động phí tâm hao lực của Legaz làm sao có thể bị từ bỏ hoàn toàn vì một mình trình tự số 2 chứ?

“Chiến tranh sắp bắt đầu! Đoàn quân Ma tộc đã tiến gần Châu Phi, chúng ta làm tốt chuẩn bị!”

Sau đó, Văn Vũ trực tiếp ngồi vào chủ vị, nói hai câu.

“Đợi đến khi chiến tranh nổ ra, tôi và Hồn sủng của tôi sẽ nghênh đón ám sát trọng điểm của Ma tộc. Chúng tôi sẽ rời khỏi khu tập trung, chiến đấu với cường giả cấp cao Ma tộc ở khoảng cách đủ xa. Nói cách khác, trước khi tôi chưa giải quyết hết cường giả cấp cao Ma tộc, thì toàn bộ vận mệnh của khu tập trung cùng với sự tồn vong sống chết của mọi người đều nằm trong tay mọi người!”

Thực lực của Văn Vũ mạnh cỡ nào? Từ chiến khu Ấn Độ cũng đủ phán đoán điều này. Một khi xuất hiện một con ma vật có thể chống lại Văn Vũ, hai tên có thực lực loại đó phát huy toàn lực trong phạm vi khu tập trung, thì cảnh tượng như vậy hoàn toàn có thể dùng cụm ‘hủy diệt trời đất’ để hình dung. Nói cách khác, trên bất cứ chiến trường nào, thì Văn Vũ của hiện tại cũng đã không thể dùng thân phận đơn độc bình thường để xuất hiện nữa.

Thành lập chiến trường cấp cao, thực tế là hình thức chiến đấu vương với vương, binh với binh, đã là điều bắt buộc rồi.

Văn Vũ nói đơn giản hai câu, lại khiến quạ đen và Đồ tể hoang dã im lặng – không có trình tự số 2 và Hồn sủng của cậu thì trận này nên đánh thế nào?

Có thể là Văn Vũ nhìn thấy sắc mặt rối rắm của mấy người, nên cậu an ủi một câu: “Tôi sẽ cố gắng kết thúc trận chiến, sau đó nhanh chóng trở lại chi viện cho mọi người.”

Lôi không có biểu cảm gì, gật đầu. Đối với Lôi mà nói, sự sống chết của bản thân đã không còn được đếm xỉa tới, hình thế chiến tranh thế nào, có nguy hiểm không, trận này đánh thế nào, những điều này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Lôi!

Thứ nó muốn chỉ là cố gắng liều cái mạng già, giết thêm vài con ma nhãi ranh mà thôi…

Ngược lại là quạ đen và Đồ tể hoang dã ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trên mặt đầy sự rối rắm khó che giấu – Hai tên này là bị Văn Vũ buộc vào cỗ xe đến khu tập trung Tân Hy Vọng này. Có câu đại nạn đến mỗi người tự bay đi. Lúc này, hai tên này đã có tâm tư riêng rồi.

Có điều điều này cũng không quan trọng. Bá chủ hoang dã và Lôi đã bị tẩy não cũng đủ giám sát hai con chủng thần thú này rồi, càng không phải nói Văn Vũ đã gieo xuống những thủ đoạn nhỏ khác trong đầu hai con chủng thần thú này.

Mấy ngày nay, Văn Vũ giết ma vật, làm trì hoãn sự tiến công của Ma tộc, lại thành lập khu tập trung Tân Hy Vọng. Tất cả của tất cả điều này đều là vì Hồn sủng thứ sáu sắp ra đời. Dưới tiền đề này, quạ đen và Đồ tể hoang dã muốn đánh hay muốn chết thì Văn Vũ không cho bọn chúng lựa chọn thứ ba!

Văn Vũ nói xong những lời này, lại hạ chỉ thị cuối cùng: “Chiến trường chính diện của khu tập trung Tân Hy Vọng do Lôi và Bá chủ hoang dã phụ trách.

Chương 1234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!