Có quá nhiều mảnh vụn trong chuyện này, quá nhiều, Văn Vũ bây giờ chỉ có thể cầu nguyện cho sao ước nguyện, có đủ sức mạnh để những gì tiên đoán có thể xảy ra, chỉ có như vậy, sự vất vả của bản thân cậu mới không vô nghĩa.
“Bên dưới, bên dưới! Còn sống thì kêu lên!”
Tiếng động bên trên khiến cho Lạc Lạc ở trên mất bình tĩnh, mà Hắc Đầu đứng bên cạnh cũng không còn nhẫn nại được nữa, trong miệng phát ra mấy tiếng “cạch cạch”.
Nó không chỉ kêu mà còn rất rõ ràng đang vội vã…
Mãi đến khi phát ra âm thanh đang đào bới, Lạc Lạc mới định thần lại, mới nhớ lại chuyện trời đất sụp đổ khi nãy, Lạc Lạc không những co rúm lại,mà còn run rẩy hết cả người.
Trận chiến, là nơi vui chơi của kẻ mạnh, là địa ngục với kẻ yếu, với kẻ yếu hơn nữa thì nó là thiên tai, diệt vong!
Mà Lạc Lạc bên cạnh là tộc Kiến, không nghi ngờ gì đó chính là những kẻ yếu nhất——thậm chí bọn chúng còn không được coi là thành viên trong trận chiến,khi Ma tộc phát động của tấn công, những kẻ có thực lực yếu kém như này, chỉ có thể đào hố dưới đất mà trốn chui lủi run rẩy thôi, đợi đến khi trận chiến kết thúc, thắng lợi thì sống, bại thì chết.
Càng bi thương hơn nữa, thắng lợi hay thất bại lại không do bọn chúng quyết định.
Tuy nhiên, ngay cả khi bọn chúng không hề tham gia vào trận chiến, thì hậu quả của trận chiến cũng sẽ tìm đến bọn chúng——trận chiến đấu bên trên, không có ai thèm để ý đến nguồn sức mạnh phân tán ra xung quanh, ở giai đoạn cấp 4 cấp 5 này, cuộc chiến giữa thú biến dị và ma vật, chỉ sợ sức mạnh trong chiến đấu, cũng đủ để làm mặt đất nứt ra, vô vàn nguồn năng lượng tuôn ra cũng đủ tạo nên gió táp, tạo nên địa chấn.
Dưới đất, không hề an toàn…
Mặc dù có vài ma vật có thể vào lòng đất, nhưng không có ai tìm đến Lạc Lạc hay đồng loại của nó,nhưng sự lan truyền hỗn loạn của năng lượng xung quanh, thì dù có ở dưới đất, sỏi đá đất cát cũng có thể khiến hang động của Lạc Lạc sập, trong mắt đàn kiến,đó như một sự sụp đổ trời đất vậy.
Cái chết là không thể tránh khỏi…
Nhưng hôm nay nữ thần may mắn đã đến, đã đến và chúc phúc cho Lạc Lạc cũng như đồng loại của nó——số lượng đàn kiếm chỉ bị tổn thất một phần nhỏ, số còn lại sống trong hang tối và thật may mắn đã sống sót hết cho tới khi trận chiến kết thúc.
Cho đến bây giờ…
…
Ánh sáng phía trên càng lúc càng sáng, cho đến khi lối vào bị bao phủ bởi đất sỏi được khai thông, một con bọ cạp khổng thò đầu vào bên trong thăm dò.
“Mấy tên may mắn này.”
Trưởng quản đàn côn trùng, Hắc Bì kêu một tiếng, sau đó vặn vẹo phía trên, vô số xác ma vật từ trên trời rơi xuống.
“Trận chiến thắng lợi, thức ăn nhiều đến mức ăn không hết, hôm nay đồ ăn vẫn còn, mau ăn đi, ăn rồi còn làm, tiếp tục đào hang.”
Hắc Bì đơn giản dặn dò hai câu, sau đó bóng dáng to lớn của nó biến mất lên phía trên.
Cái lúc mà Hắc Bì quay người đi,Lạc Lạc thấy đuôi của trưởng quản Hắc Bì bị đứt một đoạn nhỏ.
“Đến ngay cả Trưởng quản Hắc Bì mạnh mẽ như vậy cũng bị thương, bên trên có lẽ rất nguy hiểm…cũng không biết Đại Sư Tử thế nào rồi.”
Trong lòng nghĩ đến những người bạn của nó, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến sự thèm ăn của Lạc Lạc.Theo logic đơn giản của kiến nhỏ, không có những suy nghĩ phức tạp cho lắm——nó cũng chỉ nghĩ vậy thôi, cũng không thể thật sự lên trên gặp Đại Sư Tử
Hình như Lạc Lạc trước giờ chưa từng nghĩ đến, tại sao trưởng quản lại bảo đàn kiến bọn chúng, không ngừng đào hang xuống dưới như này…
“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi…”
Hắc Đầu cường tráng nhất leo lên một cái xác ma vật, Lạc Lạc thấy vậy, lập tức chỉ đạo đàn của nó cùng đến ăn.
Vậy là âm thanh sột soạt không ngừng vang lên.
…
Một đàn kiến lớn cứ từ từ rơi xuống không ngừng, như mưa rơi xuống thức ăn, cả đàn ăn tới no tròn.
Tất nhiên, kiến không giống như những sinh vật nhất định nào đó, ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn,suy nghĩ logic đơn giản của chúng, khiến chúng phục tùng mệnh lệnh theo bản năng.
Sau khi ăn no xong, lại vội vàng làm việc.
Đàn kiến khổng lồ dưới sự chỉ huy của Lạc Lạc bắt đầu khởi động, giống như một đám mây đen bay trên trời, không ngừng nghỉ vận chuyển đất đá, mở rộng không gian hang động.
Hàng động dưới đất càng ngày càng lớn, càng ngày càng sâu, đất đào được vận chuyển lên trên, dùng làm vật liệu gia cố tường thành——tất nhiên, cái thứ này có cũng được không có cũng được, Văn Vũ bảo bọn chúng làm việc, chỉ là vì muốn bọn chúng đừng nghĩ quá nhiều, ai mà biết được mệnh lệnh qua tầng này tầng kia truyền xuống, lại biến thành một hành vi lao động cật lực theo bản năng.
Đối với vấn đề này, đàn côn trùng sẽ không phàn nàn gì, thực tế nếu để bọn chúng thật sự mà quỳ xuống đó không, mới là một loại đau khổ.
Cho đến vài giờ sau, khi Hắc Đầu mạnh mẽ nhất dùng miệng xé toạc bức tường, lập tức nó phát hiện ra phần đất này có chút ẩm.
“Thủy triều? Hay là mạch nước ngầm?”
Một sự nghi ngờ sinh ra,lập tức bị Hắc Đầu ném đi..
Ai quan tâm…đổi một chỗ khác đào là được rồi…
Chương 1269 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]