“Vì Ma tộc!”
Nhận biết được sinh mạng của một người bạn biến mất, để biến thành một lời nguyền dịch bệnh vô tận, thêm vào kế hoạch tàn phá của Legaz ở lục địa Châu Phi, hạt giống hủy diệt đời thứ 3 thở dài một cái.
Cái gọi là hạt giống, cái gọi là tiềm năng, cái gọi là thiên tài thế hệ tiếp theo, trong mắt ma tộc đứng trên cao, đều thuộc về những quân cờ có thể dễ dàng từ bỏ.
Nói không biết đó là buồn hay giận dữ, Linh nhìn khu tập trung Tân Hy Vọng vẫn yên tĩnh ở phía trước, và nhìn cái lá chắn hắc ám không thể phá hủy bao bọc lấy khu tập trung, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu.
“Một lần nữa phát động tấn công, đừng để bọn chúng nhàn rỗi quá.”
“Vâng thưa đại nhân.”
Quan chỉ huy nhận mệnh lệnh, bóng dáng của Linh cũng dần dần mờ đi rồi biến mất.
…
Chỉ cách sau đó vài tiếng, sự tấn công của ma tộc lại ập đến.
Điều này không nằm ngoài dự đoán của Văn Vũ——mặc dù những kẻ mạnh của ma tộc gần như đã bị đánh bại, nhưng số ma vật còn lại của ma tộc thì không thể coi thường.
Mạng sống của ma vật không phải mạng sống, đây không chỉ là quan điểm của sinh mạng trên Trái Đất, mà đó cũng là nhận thức của ma tộc về sinh mạng ma vật cấp thấp. Sử dụng ma vật cấp thấp để tiêu hao thể lực của kẻ thù, như vậy đám này mới có giá trị – kiếp trước Văn Vũ cũng làm bia đỡ đạn kiểu này mà chết đi.
Có điều…
“Có lẽ bọn chúng không biết bản thân chúng càng đánh càng mạnh hay sao?”
Nghĩ đến đây, Văn Vũ chút nữa là cười thành tiếng, lời giải thích vô lý này có lẽ đến Độc Nhãn là một con chó cũng không tin.
Văn Vũ không thể hiểu hành động của Ma tộc là có ý nghĩa gì, cũng không thể dùng câu trả lời phi logic này mà giải thích hoàn toàn cho suy nghĩ của cậu—— - không cần biết chân tướng như nào, bọn chúng đánh, Văn Vũ phòng ngự, thu hoạch, hấp thu…
Sự thật thì đó cũng là điều duy nhất Văn Vũ có thể làm bây giờ.
Lá chắn hắc ám dưới sự tấn công từ xa của ma vật không hề có bất cứ tổn hại nào, chứ đừng nói đến tổn hại thể lực của Văn Vũ, sự tấn công từ mạnh đến yếu – tất cả năng lượng tấn công, đều bị năng lượng hắc ám hấp thụ, trở thành năng lượng hắc ám, tạo nên nguồn năng lượng vô tận cho lá chắn hắc ám.
Ánh sáng xanh ở tay phải lại khởi động, dây leo ngập tràn lấy Văn Vũ làm trung tâm, trải khắp bầu trời và phủ lên mặt đất một tấm thảm màu xanh .
Y hệt…
Sự tấn công và phòng ngự lúc này, giống hệt như lần đầu tiên, khi khu tập trung Tân Hy Vọng mới bị tấn công, điều này cũng có nghĩa là, kết quả sẽ giống y như cũ.
Bất luận ma vật bên ngoài có kiên cường thế nào, có nỗ lực thế nào, muốn tấn công sự phòng ngự của Văn Vũ, giống như người ngu nói mớ!
Vậy mà, sau tất cả, cũng có những điểm khác biệt…
…
“Đại ca, cho tôi ra ngoài chơi đi.”
Nụ cười vừa mới mọc lên trên đầu con chó Độc Nhãn, vẫy đuôi nói với Văn Vũ, lại bị Văn Vũ lắc đầu không đồng ý.
“Đừng có vội, có lúc cho chúng mày đánh.”
Một câu đủ để đối phó với Độc Nhãn, Văn Vũ vỗ nhẹ đầu Độc Nhãn, ra hiệu cho cái tên to con cản đường này bình tĩnh lại.
Độc Nhãn thất vọng quay đầu đi, mỗi một cử động của cơ thể to lớn trong trạng thái chiến đấu đều tạo ra những tiếng động lớn.
Nghe được tiếng bước chân “ầm ầm’” ở xa, Văn Vũ đang nghĩ xem ma tộc tiếp theo sẽ có hành động như nào, thì tiếng động lớn vang lên, làm Văn Vũ giật mình bị dọa cho một trận.
Văn Vũ lập tức quay đầu lại nhìn.
Liền nhìn thấy cách đó không xa cơ thể to lớn của Độc Nhãn, ngã sập xuống đất như núi lở, cơ thịt không ngừng co lại, Văn Vũ thậm chí còn có thể nhìn thấy dưới da của Độc Nhãn, dưới tổ chức cơ thịt như có gì đó đang bò qua lại.
Máu phun ra từ miệng, để lộ lưỡi và thực quản ở sâu phía dưới.
Sau đó một tiếng kêu thảm vang lên!
“Ấu ấu…gâu gâu gâu…”
Tiếng rống của con chó hoang truyền ra xa, tiếng hú thảm thiết như vỡ gan phổi thể hiện rõ sự đau khổ của Độc Nhãn ngay lúc này.
Thấy vậy, Văn Vũ lập tức đứng dậy.
“Đây là…”
Sự thay đổi đột ngột khiến Văn Vũ ngơ người ra, trong đầu vô số suy nghĩ hiện lên——Độc Nhãn trúng độc rồi? Bị thương rồi? Ma tộc dùng thủ đoạn gì?
Vài giây sau, Văn Vũ lập tức gạt đi những suy nghĩ lộn xộn qua một bên, Văn Vũ đang định đi đến gần để quan sát tình trạng của Độc Nhãn, tiếng tru thảm thiết đột nhiên ngừng lại!
“Gâu gâu…”
Con chó to lớn vài giây trước còn nằm như chết đột nhiên đứng dậy, gương mặt sững sờ, hưng phấn, quái dị, đủ các loại biểu cảm trên mặt nó, nhưng lại không hề có vẻ đau khổ và bất lực khi nãy.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ lập tức thở phào. Một đạo hắc quang phát ra, gõ mạnh vào trán Độc Nhãn.
“Con mẹ mày, dọa tao một trận…”
Văn Vũ khi nãy, bị Độc Nhãn dọa cho một trận muốn ngã bệnh luôn, thậm chí bị dọa đến phản ứng cũng chậm lại một nửa.
Tuy nhiên, Độc Nhãn lại không có niềm vui hay thắng lợi của trò chơi khắm, chỉ ngồi ngơ ra đó một lúc, sau đó mới phát ra tiếng kêu hưng phấn.
“Lão tử cấp 6 rồi!!!!”
Văn Vũ đơ ra, gương mặt lập tức biến sắc.
Cái vụ thăng cấp này, không có dấu hiệu gì, không có sự nhắc nhở, cấp độ xiềng xích được phá bỏ nhanh như vậy, khiến Văn Vũ không có sự phòng bị nào!
…
Chương 1272 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]