Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1274: CHƯƠNG 1274: LINH, VIRUS, NƯỚC SÔNG VÀ ĐÀN KIẾN 2

Sau khi quan sát kỹ càng một hồi lâu, Linh liền thoáng gật đầu: "Giống y hệt luôn, rất tốt, em có tiến độ tương đối lớn đấy."

Khi nghe thấy lời tán thưởng của Linh, Camille liền le lưỡi, rồi dắt lấy tay Linh một cách tự nhiên: "Vậy chuyện mà chị hứa với em, chị cũng phải làm được đó."

Camille làm nũng khiến Linh bất đắc dĩ gật đầu. Sau đó, một luồng ánh sáng tinh khiết từ lòng bàn tay Linh trực tiếp chiếu thẳng vào bức tranh, nó được bao phủ bởi lớp ánh sáng trắng. Đến một lúc lâu sau, ánh sáng trắng mới tán đi, bức tranh thì vẫn là bức tranh kia, nhưng lúc này nó đã có thêm một nguồn sức mạnh thần bí.

Mà khi nhìn thấy cảnh này, thì Camille có cảm giác mình đã hoàn thành một việc gì đó rất to lớn. Cô thở phào nhẹ nhõm, vừa nhanh chóng nhặt bức tranh lên, vừa nói: "Coi như đạt tiêu chuẩn rồi. Đây là đòn sát thủ của em! Sau này nếu em lại gặp phải ma vật thì em không sợ nữa…"

Thấy Camille lẩm bẩm lầm bầm thì Linh lập tức bật cười.

Hai cô gái ngồi trên đỉnh đầu Đại tinh tinh, một đường hướng về trung tâm khu rừng, đi đến nơi gọi là ‘nhà’.

Người ta thường nói, ba người phụ nữ liền thành một cái chợ, mà hai cô gái đang ríu rít trò chuyện này cũng chẳng kém mấy bà buôn ở chợ là mấy. Mặc dù hiện giờ là mạt thế, nhưng chủ đề buôn chuyện giữa những người phụ nữ chưa bao giờ thiếu.

Ví dụ như họ nói về đàn ông, Camille từng tiếp xúc rất ít đàn ông, còn Linh thì từ khi có ý thức đến nay đều chưa từng tiếp xúc với sinh vật gọi là ‘đàn ông’

Do đó, sau khi tên của Văn Vũ chỉ đơn giản được đề cập đến một lần, thì chủ đề nhàm chán này cũng bị hai cô gái vứt sang một bên. Bây giờ, Camille đã có Linh làm bạn, những yêu cầu đối với Văn Vũ cũng hoàn toàn được thay thế bởi Linh, vì vậy đây thực sự là không phải là chủ đề thú vị để trò chuyện…

Hoặc họ tán gẫu về những chuyện mà hiện giờ Linh đang làm - thực tế là Camille vẫn luôn ở nơi này, và đúng là cô đã phát hiện ra một số điều thú vị, chẳng hạn như Linh – một dạng sinh mệnh được coi là khủng bố, hiện đang làm một chuyện lớn.

Linh muốn đào một con đường thông đến tâm trái đất – quỷ mới biết Linh muốn làm cái gì, mỗi lần Camille dò hỏi về chuyện này, thì Linh luôn ấp úng rồi nói sang chuyện khác. Mà bản thân chuyện đào hang thì Linh lại không hề tránh Camille, không những vậy Linh còn cần sự giúp đỡ của Camille.

Vì tốc độ đào của Đại tinh tinh khá nhanh…

Nhưng đây cũng thực sự là một công trình vĩ đại, chí ít thì cũng phải mất từ 3 năm đến 5 năm, thì may ra mới hoàn thành được công trình này.

Chủ đề này tự nhiên cũng là khởi nguồn của rất nhiều chủ đề khác. Hai cô gái cứ thế trò chuyện, rồi chuyển chủ đề qua bức tranh vừa rồi và những chuyện liên quan đến Linh.

"Đúng rồi, chị Linh ơi, bản thể này của chị thật sự là…"

Camille không biết nên sử dụng tính từ nào để hình dung, cô chỉ biết dang cánh tay ra rồi làm một động tác mô tả ‘rất lớn rất lớn’.

"Thật sự là… cả khu rừng này sao?"

Linh mỉm cười gật đầu.

"Wow… Em thực sự không biết chị xuất hiện bằng cách nào. Trước đây em chưa từng nghĩ rằng trên trái đất sẽ có hình thái sinh mệnh như vậy."

Nhìn thấy sự tò mò tràn đầy hiếu kỳ trong áng mắt sáng lấp lánh của Camille, và ngay cả Đại tinh tinh cũng ‘khò khè khò khè’ vài tiếng để bày tỏ sự tò mò của nó đối với vấn đề này, thì Linh liền im lặng một hồi rồi mới chậm rãi nói.

"Thực tế thì bản thân chị cũng không rõ mình có được coi là một dạng sinh mệnh hay không… Ừm, có lẽ chị cũng được tính là một dạng sinh mệnh."

"Chị nói tiếp đi chị Linh, chị kể về chuyện chị được sinh ra như thế nào đi."

"Khò khè khò khè."

Khi đối mặt với sự hiếu kỳ của một cô gái nhỏ và một con thú, thì Linh bất đắc dĩ mỉm cười rồi lắc lắc đầu, đôi môi khẽ mở, những lời nói dịu dàng từ từ tuôn ra từ miệng cô như một làn gió êm dịu.

"Chị chỉ nhớ rằng trước đây chị từng là một cây đại thụ. Ừm, chính là cái cây lớn nhất mà chúng ta dùng để làm nhà."

"Khi bị ma khí đánh thức, chị liền trở thành thực vật biến dị, và trở thành chủ nhân của khu rừng này. Vào thời điểm đó, toàn bộ khu rừng chỗ nào cũng là cây cối, dã thú, côn trùng và chim muông. Tất cả cả sinh vật sống nương tựa lẫn nhau ở trong rừng, không có sự quấy nhiễu của thế giới bên ngoài, không có phân tranh chém giết. Vốn dĩ mọi thứ đều rất yên bình và tốt đẹp."

"Nhưng thời khắc cánh cổng ma giới mở ra, thì mọi thứ đều thay đổi…"

Linh cứ kể mãi kể mãi, rồi ánh mắt bỗng trở nên hoảng hốt.

"Chị vẫn nhớ lúc cánh cổng ma giới mở ra, một con ma vật khổng lồ xuất hiện và nhanh chóng xông đến từ phía đông, sức mạnh của nó không tính mạnh mẽ, nhưng toàn bộ cơ thể của nó từ trên xuống dưới đều bao bọc một lớp kịch độc cực kỳ khủng bố. Khi đi qua nơi đây, nó đã phát hiện ra hệ sinh thái ẩn giấu trong khu rừng này."

"Vì thế cuộc chiến liền nổ ra, lúc đầu bọn chị liền dễ dàng giải quyết được con ma vật đó bằng sức mạnh của chị lúc đó và sự hỗ trợ của của các sinh vật biến dị trong toàn bộ khu rừng, nhưng sau khi con ma vật đó chết đi, nó lại tự nổ cơ thể của mình, những phần cơ thể và huyết dịch có chứa độc tố bắn tung tóe, sau đó nhanh chóng lan tràn khắp nơi… chất độc bắt đầu lan rộng, nhưng bọn chị chỉ có thể trơ mắt nhìn, bó tay không có biện pháp xử lý chất độc này."

Chương 1274 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!