Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1297: CHƯƠNG 1297: BAO VÂY VÀ KHẾ ƯỚC 3

Văn Vũ đã đánh chết ma cuồng bạo mấy mươi lần cuối cùng cũng mất kiên nhẫn rồi.

Đây là trường hợp khi chiến trường linh hồn không được kích hoạt, con ma cuồng bạo này dựa vào sự bất tử của chính mình giống như một cây kẹo mạch nha bám riết lấy Văn Vũ, cho dù Văn Vũ đã sử dụng một lần chiến trường linh hồn và bóp chết tất cả các kỹ năng mà nó sở hữu, nhưng vẫn không thể làm gì được tên ma cuồng bạo này, thực lực bản thân của con ma vật này cũng đã không thấp, ngay cả Tinh cũng không chống chọi được với con ma cuồng bạo này, Văn Vũ cũng rơi vào đường cùng chỉ có thể đối phó với nó mà thôi..

Mắt thấy bốn phía khu tập trung Tân Hy Vọng bị sinh vật của Ma tộc tàn sát, bá chủ hoang dã đã chết ngay cả Tinh cũng gặp phải nguy hiểm trùng trùng, rốt cuộc Văn Vũ cũng không nhịn được vì muốn tranh thủ chút thời gian mà đã khởi động chiến trường linh hồn phạm vi lớn.

Đó là tất cả những gì mới xảy ra trên mặt đất.

Tuy nhiên, đúng như Victor nghĩ, chiến trường linh hồn được sử dụng ở nơi này vào thời điểm này, quả thực có chút không thích hợp — ban đầu khi khu tập trung Tân Hy Vọng bị bao vây bởi Ma tộc đã được Wenyu chủ động ngăn chặn hành động của chúng bằng cách trùm một cái mai rùa lên.

Nhìn thấy tên ma cuồng bạo lao tới trước mặt mình, Văn Vũ nheo mắt lại, thay vì sử dụng Cuồng Ca, anh lại vung tay phun ra một luồng năng lượng hắc ám, trong nháy mắt, một thế giới hắc ám mini bao vây lấy ma cuồng bạo —— Hắc Ám Thần Quang sau khi sử dụng năng lượng của sức mạnh linh hồn mạnh hơn nhiều so với Hắc Ám Thần Quang mà Văn Vũ sử dụng khi anh ở thế giới bên ngoài. Hơn nữa, ma cuồng bạo lại không có bất kỳ sự hỗ trợ nào từ bên ngoài và chỉ có thể tiếp tục để chiến đấu không ngừng trong thế giới hắc ám nhưng bất luận thế nào cũng không thể thoát ra bên ngoài.

Xem như một cái phong ấn ngắn nhưng đó cũng chỉ là kế sách nhất thời mà thôi…

Sau khi làm xong chuyện đó, Văn Vũ quay đầu lại nhìn những chức nghiệp giả và thú biến dị đang cảm thấy nản lòng sau lưng mình, tiếp theo lại nhìn đàn ma vật đang vây quanh biên giới của chiến trường linh hồn không ngừng hô “giết”. Cuối cùng anh mới đưa mắt nhìn Victor và thể linh hồn hình cầu bên cạnh nó.

Ánh sáng đen vụt qua trong nháy mắt, Văn Vũ đã đến bên người Lạc Lạc.

“Đây là cô nhóc đó sao?”

Văn Vũ nhìn thể linh hồn trước mặt lại đếm đếm sáu quả cầu thể linh hồn nhỏ đang bay lơ lững, một cảm xúc vui mừng hiện lên trong mắt Văn Vũ.

Bốn cấp nội tình, một cái cấp SSS, một cái cấp SS.

Loại tư chất này thật không hổ danh là “dạng sinh mệnh biến dị mạnh nhất”!

Thể linh hồn của Lạc Lạc có chút run rẩy bất an, nhìn ánh mắt của nhân vật lớn trước mặt hướng về phía chân thân của bản thân, một lúc lâu sau, một âm thanh rất êm ái vang lên.

“Đây là bản thể của ngươi sao?”

sức mạnh của linh hồn thuần tinh đi vào linh hồn của Lạc Lạc, cua tan những lo âu bất an của Lạc Lạc.

“Đúng vậy…”

“Là một con kiến.”

Giọng điệu này của Văn Vũ không phân biệt được là đang vui sướng hay là đang thất vọng, mặc dù là thú biến dị cấp sáu nhưng sức chiến đấu thật sự của loại sinh vật kiến này khó có thể so được với những loại thần thú to nhỏ giống núi được.

Đây có thể xem là chênh lệnh về thiên phú chủng tộc, trong tình huống bình thường thì Trùng tộc chiến thắng đều là nhừ và số lượng.

“Ừm.”

Lạc Lạc lại một lần nữa đáp lại, nhưng lại nhận được sự phủ nhận từ Victor.

“Cũng không phải là một con kiến nữa, lão đại à, cơ thể đó chỉ là nơi cô nhóc này gửithể mà thôi, sự tồn tại của nó tương tự như cả đàn kiến, ừm, đúng là có chuyện như vậy thật.”

Đối với trạng thái tồn tại của Lạc Lạc, Victor không thể tìm được một tính từ nào có thể hình dung được cả, chỉ có thể kể lại những chuyện đã xảy ra trong huyệt động dưới mặt đất cho Văn Vũ nghe mà thôi.

Victor kể, Văn Vũ nghe, còn Lạc Lạc thì lại ở một bên ngơ ngác mờ mịt. Nó thậm chí còn không hiểu bản thân bằng Victor nữa là…

Sau khi trải qua mấy phút đồng hồ, sau khi nghe Victor miêu tả, Văn Vũ nhẹ nhàng gật đầu, lại nhìn về phía Lạc Lạc.

"Không tệ, quả thật không tệ!"

Trong miệng Văn Vũ tràn đầy những lười khen ngợi, lần này Văn Vũ lại nhìn thấy một chút bất mãn trong ánh mắt của Lạc Lạc sao?

Chỉ là một con kiến làm sao có thể qua được mắt được Văn Vũ, nhưng đây là cả một chủng tộc … một cái hồn cảnh đã khế ước cả một đàn thú biến dị như vậy quả thật đay là một giao dịch chỉ có lời mà thôi!

Nghĩ đến đây, Văn Vũ mới vuốt ve linh hồn Lạc Lạc, nhẹ giọng nói.

“Chờ một lát, ta sẽ ký kết một cái khế ước với ngươi …”

Lạc Lạc thất thần nhìn “đại nhân vật” trước mặt đang nói vài điều không thể hiểu nổi, mãi đến khi Văn Vũ nói xong, Lạc Lạc vẫn còn sửng sốt.

Việc thăng cấp và cường hóa trong một thời gian ngắn khiến kinh nghiệm sinh tồn, sự từng trải của Lạc Lạc không theo kịp sự nâng cao của trí tuệ - giống như trạng thái của một ngôi sao mới sinh ra.

"Khế… Khế ước…"

Lạc Lạc không ngừng lẩm bẩm hai chữ khế ước khiến cho Văn Vũ phải nhíu mày.

"Không muốn?"

Nhìn thấy Lạc Lạc có vẻ do dự, Văn Vũ chậm rãi nheo mắt lại, nếu tốn bao nhiêu sức lực như vậy mà tên quỷ nhỏ này vẫn không muốn làm sủng hồn của mình, vậy Văn Vũ đành phải dùng một số biện pháp đặc biệt.

Chương 1297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!