Qua đây cũng có thể thấy hướng sinh trưởng của Lạc Lạc không giống với những sinh vật dị biến bình thường khác, đối với những sinh vật dị biến như Victor thì muốn có thể chất cơ thể, còn Lạc Lạc thì không có thể chất cơ thể, nói cách khác, bản thể của Lạc Lạc không có năng lực chiến đấu, tất cả những gì nó cần là những con kiến ngày càng mạnh hơn.
"Không có trợ giúp."
Sau khi đánh giá hiệu quả chiến đấu hiện tại của Lạc Lạc, Văn Vũ đưa ra đánh giá, sau đó gọi Lạc Lạc trở về hồn cảnh thứ 6. Văn Vũ quay đầu lại nhìn xung quanh mình, những cư dân của khu tập trung Tân Hy Vọng đang mờ mịt, bất an.
Bên dưới đang liên tiếp không ngừng chiến đấu, người yếu bị đào thải, cường giả mới được tồn tại, những kẻ còn sống hiện tại đều là những “cường giả” có chút năng lực, Văn Vũ không muốn từ bỏ bọn họ như vậy. Suy nghĩ chốc lát, Văn Vũ phất phất tay, gọi Victor tới bên cạnh.
Tiện tay nắm lấy quả cầu ánh sáng tượng trưng cho kỹ năng của giới U Minh trên người Victor, sức mạnh của linh hồn mãnh liệt dâng trào, chỉ nghe thấy một tiếng “xé tan”, quả cầu ánh sáng tượng trưng cho kỹ năng của giới U Minh đã bị Văn Vũ xé nát, sau đó hòa vào cơ thể của cậu.
Có ánh sáng mờ ảo lóe lên từng tia từng tia lờ mờ ánh sáng trên thể linh hồn của Văn Vũ, thân thể cậu run bắn lên, giống như trải qua một loại đau đớn to lớn nào đó, mãi đến một lúc sau, Văn Vũ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trên thể linh hồn có thể thấy được những hoa văn mơ hồ tượng trưng cho U Minh giới, chỉ có điều không ổn định như kỹ năng của bản thân. Làm xong những việc này, Văn Vũ trực tiếp mở ra hồn cảnh thứ hai, ba và năm, đem Độc Nhãn, Tinh và Victor kể cả thân thể của chúng thu hết mức rồi thu hồi vào trong hồn cảnh.
Sau đó, Văn Vũ đi tới tập trung những cơ thể sống còn lại của khu tập trung Tân Hy Vọng do Lôi đứng đầu lại.
…
Mục đích của việc thành lập khu tập trung Tân Hy Vọng chỉ là vì bảo vệ tốt hơn cho Lạc Lạc, Văn Vũ chỉ có một mình, trong chiến trường to lớn khó tránh có sơ hở, Văn Vũ không cần những người này gánh vác trọng trách trên chiến trường chính diện giao tranh, nhưng để bọn họ bù đắp những sơ hở, sai sót, cũng coi như phát huy ra tác dụng của những người này.
Hiện tại, mục đích của Văn Vũ đã đạt thành, nhưng điều này cũng không có nghĩa là những kẻ này không còn giá trị – trước tiên không nói bản thân Lôi là một nhân tài, ngay cả hai dạng Thần Thú Đồ tể hoang dã và quạ đen, đặt ở bên ngoài cũng là chưa thỏa đáng với lãnh chúa một phương, càng không nói đến những sinh mệnh bên trong mặc dù người yếu nhất cũng là người trải qua huấn luyện tinh nhuệ qua thử thách chiến tranh, nếu cứ thế bỏ mặc không khỏi thật đáng tiếc.
Cho dù đã đạt được mục đích, Văn Vũ cũng không có ý định qua cầu rút ván.
Sức mạnh U Minh giới gia trì bản thân, Văn Vũ tạm thời thu được quyền lực Giới chủ U Minh giới, đánh dấu lần lượt những thú biến dị và chức nghiệp giả, Văn Vũ mời từng người một tới U Minh giới làm khách, đồng thời thu thân thể của bọn họ vào bên trong U Minh giới.
Trong tay có U Minh giới cùng với sự bảo vệ của chiến trường linh hồn, Văn Vũ nghênh ngang thu nạp tàn binh dưới mí mắt Ma tộc.
Mãi đến nửa canh giờ sau, Văn Vũ đem con sư tử cuối cùng nhìn qua có vẻ ngốc nghếch thu vào trong U Minh giới, sau đó quay đầu nhín về phía khu tập trung Tân Hy Vọng.
Toàn bộ khu tập trung Tân Hy Vọng đã bị phá hủy hầu như không còn trong trận chiến vừa rồi, đâu đâu cũng là thi thể của hai tộc, đâu đâu cũng có ngói vỡ tường đổ. Tất cả những sinh mệnh trên địa cầu có thể nhúc nhích đều đã bị Văn Vũ thu hồi vào trong U Minh giới, những vật chết này, cũng không dẫn đến gợn sóng trong nội tâm của Văn Vũ.
Lại nhìn một chút xung quanh chiến trường linh hồn, quân đoàn Ma tộc phảng phất như một bức tranh điêu khắc. Sau đó, Văn Vũ phất tay thả ra một đạo ánh sáng màu đen tăng cường thêm phong ấn hắc ám bao phủ thủ lĩnh quân đoàn Ma tộc, lúc này mới cất bước đi tới bên cạnh thân thể mình.
Ánh mắt cậu dần dần trở lên ác liệt, nhìn quân đoàn Ma tộc quy củ chỉnh tề xung quanh, Văn Vũ chậm rãi nhắm mắt lại.
Không còn lo lắng, không còn kẻ yếu cản trở, cũng không còn mục đích bảo vệ cùng mục tiêu chiến lược “nín nhịn”, tiếp theo, mới là phương thức chiến đấu mà Văn Vũ am hiểu nhất.
“Hiện tại, liền vui vẻ đùa một chút đi, đám tạp chủng!”
Cùng với một tiếng trầm thấp của Văn Vũ, trong giây lát sức mạnh chiến trường linh hồn tiêu tán, Văn Vũ chỉ cảm thấy một luồng lực hấp dẫn cực lớn từ thân thể lan truyền đến tận sâu trong linh hồn, trong nháy mắt, linh hồn và thân thể Văn Vũ đã hợp làm một.
Nhanh chóng mở mắt ra, thứ đập vào mắt chính là đủ loại năng lượng bay đầy trời!
Ma tộc đã sớm có chuẩn bị, ngay khi chiến trường linh hồn tiêu tan, liền phát động áp đảo tấn công!
Tuy nhiên, những phản ứng năng lượng yếu ớt đó nhưng chỉ đổi lấy một tiếng cười tùy tiện của Văn Vũ.
"Chết đi cho ta!!!"
Năng lượng hắc ám trong nháy mắt mãnh liệt trào ra, trong chớp mắt, Ma Quân Hắc Ám thân cao 100 mét đã xuất hiện trước mắt.
Tên khổng lồ giơ cao thanh trường kiếm do năng lượng hắc ám ngưng tụ, tất cả công kích đều bị năng lượng hắc ám quanh thân ăn mòn hầu như không còn. Sau đó, hai vai gã khổng lồ đen nhanh chóng bành trướng. Ngay lập tức, hai khẩu súng khổng lồ giống như pháo hạng nặng đã xuất hiện ở bả vai Ma Quân Hắc Ám.
Chương 1299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]