Thủy Khôi và Mộc Khôi đã ngưng tụ thành bản thể, nhưng bởi vì khuyết thiếu vật chất nên tạm thời vẫn chưa thể tạo thành những bộ tộc to lớn. Thi Khôi thì càng không cần phải nói, lần này là lần đầu tiên những con tạo vật linh hồn ra chiến trường, Văn Vũ đã để Sơn Khôi mang cả Thi Khôi đi cùng mới có thể tạm coi như mở khóa xiềng xích cho Thi Khôi, để nó có cơ hội trưởng thành.
Còn về phần Ám Khôi, sự tồn tại của nó hơi đặc biệt. Bây giờ nó ẩn giấu ở bên trong cái bóng của Văn Vũ, thực lực tổng thể vẫn như lúc đầu, yếu ớt không có tác dụng gì lớn.
Còn lại Viêm Khôi thì thực sự chỉ là một món đồ chơi nhỏ. Bởi vì khuyết thiếu quá nhiều vật chất nên trưởng thành rất chậm. May mà nó được Văn Vũ nổi lòng nhân đạo hủy diệt, sau này tái tạo lại cũng không muộn.
Văn Vũ chậm rãi nhắm mắt, cảm nhận không khí, đất đai, thực vật, sông núi ở khắp núi đồi. Những liên kết tinh thần nhanh chóng kết nối, lít nha lít nhít khiến Văn Vũ sinh ra một loại ảo giác đếm mãi không xuể. Một lát sau, Văn Vũ chậm rãi mở hai mắt ra.
Nhận biết kỹ năng thứ sáu của mình, Văn Vũ nhìn những con rối linh hồn được tạo ra bằng thuật Tạo vật linh hồn, trong lòng không khỏi nổi lên một làn sóng lớn.
Đây là lần thứ hai, lần thứ hai Văn Vũ bởi vì một cái kỹ năng mà thay đổi kế hoạch của hệ thống sức mạnh trong tương lai của mình!
Một kỹ năng đặc thù có thể khiến cho kế hoạch này thành công chính là Linh hồn chiến trường!
…
Chức nghiệp Hồn Sư khá là phù hợp với Văn Vũ và kế hoạch ban đầu của cậu về chuyện cải thiện hiệu quả của sức chiến đấu:Binh quý tinh nhi bất quý đa!
(Binh quý tinh nhi bất quý đa: Hiệu quả của lãnh đạo nằm ở chiến lược chứ không phải bản lĩnh, hiệu quả của binh lính nằm ở chất lượng chứ không phải số lượng.)
Theo như suy nghĩ ban đầu của Văn Vũ, việc tạo ra tạo vật linh hồn cũng giống như thế, chỉ cần tạo ra được mấy con tạo vật linh hồn tinh nhuệ là được rồi. Chỉ cần thêm vài con tinh nhuệ là có thể bổ sung những điểm yếu cho Văn Vũ trên con được đơn thân độc mã. Văn Vũ cộng thêm mười mấy cá thể có sức chiến đấu mạnh mẽ nữa là đã đủ để ứng phó với nhiều chuyện.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của Sơn Khôi và Vân Khôi đã khiến Văn Vũ nghĩ đến một chuyện, đó là muốn dấn thân vào con đường “tà đạo.”
Hiệu quả của binh lính nằm ở chất lượng, cũng nằm ở số lượng!
Sức chiến đấu của hồn sủng và những con rối tinh nhuệ cấp cao là tướng - là lãnh đạo. Những con rối thứ cấp là quân đội - là binh lính. Còn bản thân Văn Vũ chính là vị vua ngồi trên ngai vàng, vị vua duy nhất!
Tự mình là một người mạnh nhất, đồng thời tự mình thống lĩnh cả vạn quân!
Cậu chính là vạn quân!
Cậu chính là đất nước!
Cậu chính là vua - Vị vua chí cao vô thượng cai trị đất nước đó, cả trời cả đất đều làm việc cho cậu, tất cả đều nghe theo mệnh lệnh của cậu!
Văn Vũ nhìn mấy con rối linh hồn đang cung kính đứng trước mặt mình, cậu lại tiếp tục bị sức mạnh của thuật Tạo vật linh hồn của mình làm cho chấn động.
Sáng tạo ra sinh mệnh, tự tay bóp chết quyền uy của thần linh!
Nắm giữ đất trời, đem tất cả mọi thứ chuyển hóa thành binh lính của mình!
Gây dựng nên mọi chuyện, thậm chí còn có thể bồi dưỡng cả một bộ tộc có khả năng tự sinh sôi nảy nở!
Nữ Oa tạo người chắc cũng chỉ như thế này mà thôi.
Văn Vũ khẽ siết chặt nắm tay, chăm chú nhìn những “Sinh mệnh” do chính mình tạo ra, trong mắt cậu bỗng nhiên xuất hiện một tia xuất thần.
Chuyện này nghĩa là gì? Thần?
Sáng tạo ra sinh mệnh? Đây là chuyện mà chỉ có thần linh mới có thể làm được? Phải không?
Thế nên, nếu mình làm được chuyện đó, vậy có phải mình cũng xứng đáng với danh xưng “Thần” này không…
Một giây sau, Văn Vũ bỗng nhiên rùng mình một cái.
Cậu không phải thần, đó chỉ là một kỹ năng mà thôi…
Không cần biết nó mạnh bao nhiêu, không cần biết nó có thể làm được những chuyện gì. Kỹ năng chung quy cũng chỉ là kỹ năng! Kỹ năng, suy cho cùng cũng chỉ là công cụ.
Bản chất của chức nghiệp giả không hề thay đổi. Thế nên, ý nghĩ “Vị thần ở nhân gian” vừa mới lóe lên trong đầu Văn Vũ đã nhanh chóng bị ý chí mạnh mẽ của Văn Vũ dập tắt.
Văn Vũ nhẹ nhàng phất tay ra hiệu cho những con rối lui ra ngoài, sau đó cậu đứng lên, đi về phía hai con ma vật đang bị trói.
Việc sáng tạo ra sinh mệnh chẳng qua chỉ là một ứng dụng của thuật Tạo vật linh hồn mà thôi. Văn Vũ vẫn chưa hoàn thành nghiên cứu về thuật Tạo vật linh hồn.
Nhưng bây giờ quân đội đã trưởng thành, những vật thí nghiệm cũng đã vào chỗ, Văn Vũ cũng nên tiến hành bước thăm dò tiếp theo đối với thuật Tạo vật linh hồn.
Văn Vũ ở trong phòng thí nghiệm linh hồn, vẻ mặt vô cùng thành kính đối mặt với hai con ma vật đang hôn mê trên giường, giống như một loại trịnh trọng khi đối diện với chân lý.
Giờ phút này, trạng thái của Văn Vũ giống như những người được gọi là “Người điên khoa học” mà Văn Vũ đã từng gặp ở khu tập trung Yến Kinh. Nhưng mà mục đích lại hoàn toàn không giống nhau.
Bọn họ là vì sự mạnh mẽ của loài người, phấn đấu hết mình để khoa học công nghệ của loài người càng thêm phát triển.
Còn Văn Vũ, nói cho cùng thì làm tất cả chỉ vì sức mạnh của bản thân mình.
Nhưng cũng không phải là không có điểm chung: Ví dụ như một loại điên cuồng không coi mạng sống của những sinh vật khác ra gì!
Ừm, nếu như sinh mệnh của ma vật cũng được coi là sinh mệnh…
…
Chương 1322 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]