“Nhưng vẫn có một chỗ tôi nghĩ không thông, tại sao Diệp Nam lại muốn hại chết Trương Thiệu Kiệt ở đây? Anh ta hoàn toàn có thể chờ đến khi thời gian khế ước hết hạn thì để Trương Thiệu Kiệt chết…”
Khế ước Báo thù tinh linh (Linh hồn báo thù) không thể giải trừ được, một khi dính vào thì sẽ là chuyện cả đời. Nghi ngờ của Akkad rất có đạo lý, nếu để Trương Thiệu Kiệt chết ở đây thì không những tổn thất sức chiến đấu mà còn có vẻ quá cẩu thả. Cẩu thả đến mức Văn Vũ vừa nhìn qua đã có thể hiểu được mục đích chạy đến Ma giới của Diệp Nam.
Văn Vũ nghe Akkad nói như thế thì hơi sửng sốt một chút, sau đó lại nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Là Bạch, đây là ý của Bạch.”
Câu trả lời của Văn Vũ khiến Akkad vẫn mông lung không hiểu gì. Văn Vũ cũng không có ý định giải thích nhiều mà hứng thú quay đầu, quan sát Akkad từ trên xuống dưới.
Ánh mắt kỳ lạ mang theo chút dò hỏi, tò mò, tìm tòi và nghiên cứu dường như muốn nhìn thấu con người Akkad khiến Akkad bỗng nhiên nổi đầy da gà.
Một lát sau, Văn Vũ chậm rãi nhếch môi tạo thành một nụ cười quái dị, không nhanh không chậm nói rằng.
“Trương Thiệu Kiệt chết rồi, mục đích của Diệp Nam chắc cũng là như vậy, tiếp theo đây anh cảm thấy mình nên làm gì?”
Akkad nhìn thấy ánh mắt đầy hứng thú của Văn Vũ thì cười khổ: “Còn có thể làm gì được nữa… Mọi thứ tùy thuộc vào suy nghĩ của Diệp Nam. Anh ta để tôi được sống thì tôi có thể sống tiếp, nếu anh ta bảo tôi chết đi thì tôi cũng không thể phản kháng được…”
Ngôn ngữ bi quan tuyệt vọng cũng không thể nào diễn tả được cảm giác bất lực của Akkad vào lúc này khi bị sức mạnh của khế ước ràng buộc.
Vận mệnh của những “Người bị khế ước” chính là như vậy.
Tuy nhiên, mọi chuyện đều có ngoại lệ…
“Thực lòng mà nói, những chuyện liên quan đến sức mạnh khế ước… Ừm… Nói thế nào nhỉ, dạo gần đây tôi cũng có một sốnghiên cứu nho nhỏ, ví dụ như cưỡng chế phá tan mối ràng buộc của khế ước giữa anh và Diệp Nam.”
Akkad nghe Văn Vũ nói thế thì đột ngột ngẩng đầu.
“Những lời cậu nói là thật chứ?”
“Tôi không chắc chắn hoàn toàn, nhưng độ khả thi lên tới 90%.”
Vẻ mặt Văn Vũ rất ung dung, có thể thấy được khả năng 90% vẫn là con số mà Văn Vũ khiêm tốn.
Vẻ đẹp của sự sống đến từ nỗi tuyệt vọng của cái chết giống như mật hoa tưới ướt trái tim Akkad. Akkad tiến lên phía trước hai bước, nhìn chằm chằm vào hai mắt Văn Vũ, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: “Lão đại Văn Vũ, nếu như cậu có thể giúp tôi thì cái mạng nhỏ của Akkad này tùy ý cậu sai khiến!”
“Cái đó thì miễn đi.”
Văn Vũ nhẹ nhàng phất tay một cái: “Anh cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì, mấy cái lời hứa hẹn của anh cũng chỉ là mây bay mà thôi. Nhưng mà hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, hiểu hiện của anh cũng không tồi, coi như lọt được vào mắt tôi. Thế nên tôi sẽ giúp anh, không có vấn đề gì.”
“Huống chi…”
Văn Vũ nhìn về phía vị trí của trang bị liệt giới lúc đầu cách đó không xa.
“Chuyện này cũng không nhất thiết là vì anh…”
…
Ma giới.
Trên một vùng đồng bằng vô tận, dưới ánh trăng mờ ảo đung đưa, có hai bóng người không rõ phản chiếu xuống mặt đất.
Hai bóng người này chính là Bạch và Diệp Nam vừa mới thâm nhập vào Ma giới. Lúc này,ma khí trên người hai người bọn họ phao phủ mù mịt, ma phí giống như sương mù, đêm hai bóng người vây bên trong đó. Không những khí tức của cả hai không lộ ra bên ngoài mà cho dù cách đó khoảng ngàn mét mà chỉ dựa vào mắt thường và năng lực nhận biết thì cũng chỉ cảm thấy đó là một sinh vật kỳ quái nào đó của Ma giới chứ không biết đó là hai con người vượt qua ranh giới mà đến.
Không cần nói cũng biết đây là thủ đoạn của Bạch.
“Còn khoảng bao lâu nữa?”
Diệp Nam yên lặng một chút, cuối cùng không nhịn được lên tiếng hỏi: “Còn bao lâu nữa chúng ta mới tới địa điểm đầu tiên mà ông nhắc tới?”
Chuyến hành trình kéo dài một giờ ở Ma giới mang đến cho Diệp Nam cảm giác không mấy tươi đẹp. Mặc dù dưới thủ đoạn của Bạch, hai người không gặp phải bất cứ mạo hiểm nào, nhưng Ma giới là một nơi ngập tràn ma khí, nhiệt độ lúc cao lúc thấp, thỉnh thoảng lại có những cơn địa chấn bùng phát với quy mô lớn cường độ cao, những trận thiên thạch tập kích vô cùng quái dị… Tất cả những điều này khiến Diệp Nam cảm thấy quyết định đến Ma giới của mình hình như hơi bốc đồng…
Có trời mới biết chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ mà hai người lại gặp phải nhiều vấn đề như vậy. Nơi quỷ quái chết tiệt này đến bây giờ vẫn còn chưa bị hủy diệt thì đúng là phải thắp hương cảm tạ trời đất!
Bạch cẩn thận lấy ra một tờ giấy đã ố vàng, nhìn những đường nét mơ hồ không rõ trên đó, sau đó không thèm quay đầu lại trả lời Diệp Nam.
“Đi nhanh hơn một chút, khoảng một tiếng nữa là có thể đến được vị trí của mục tiêu đầu tiên, lãnh địa của Nứt cốt chi vương (Vua phá xương) - Alkagas. Ông ta là một cường giả cấp mười cấp phá hạn của Ma tộc, vô cùng nổi tiếng. Ông ta không thuộc về Ma điện, cũng không thuộc về quân đội Ma tộc, có thể xem như một người hành động đơn lẻ như chúng ta.”
“Đây là mục tiêu đầu tiên của chúng ta?”
Diệp Nam vừa nghe đến danh từ cấp mười phá hạn thì không nhịn được kích động, Bạch cũng không phụ lòng chờ đợi của Diệp Nam, gật đầu đáp lại: “Đúng vậy, siêu cấp cường giả của bộ tộc Cốt ma, tố chất thân thể ít nhất cũng phải từ hai trăm vạn trở lên! Trong tay còn nắm giữ rất nhiều khu vực không có người quản lý, có thể gọi là bá chủ của khu vực này.”
Chương 1377 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]