Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1381: CHƯƠNG 1381: TRUY ĐUỔI SĂN BẮT 2

Nói cách khác, bây giờ Khoa Thụy có hai con đường. Một là đợi khi con đường dịch chuyển tức thời mở ra hoàn toàn thì tùy tiện xông qua một cánh cửa Ma giới trở về Ma giới, thoát được một mạng. Hai là đến cánh cửa Ma giới gần trung tâm chỉ huy, dùng lệnh bài rời đi.

Kẻ địch vẫn bám theo sau lưng không ngừng nghỉ, tình huống hiện tại như thế, Khoa Thụy nhanh chóng đưa ra sự lựa chọn.

Trên thực tế, cho dù bị truy đuổi sát sao nhưng Khoa Thụy cũng đã đi được nửa đoạn đường.

Đống đổ nát của trung tâm chỉ huy đã ở ngay trước mắt, con đường sống sót cũng ở ngay trước mắt!

Khoa Thụy ở trong bùn đất chậm rãi nheo mắt lại, cố gắng tìm kiếm tung tích của kẻ địch. Tình huống bây giờ tốt ngoài mong đợi, nó trốn dưới bùn đã thoát khỏi sự truy kích của hai con hồn sủng.

Khó Thụy thấy thế thì nhanh chóng vận chuyển năng lực, hóa thành một làn gió trôi về phía xa.

Cơn gió thổi qua chiến trường tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ nhìn qua giống hệt như gió thiên nhiên. Cơn gió thổi qua quân đoàn con rối, không một ai phát hiện ra cơn gió này không bình thường. Tạm thời không đề cập đến năng lực chiến đấu của Khoa Thụy, chỉ riêng năng lực ẩn thân này đã quá tuyệt vời!

Đây cũng là lí do Văn Vũ muốn bắt Khoa Thụy!

Cơn gió nhẹ thổi đến bộ chỉ huy trung ương của Ma tộc, Khoa Thụy có thể nhìn thấy rõ ràng tình trạng của bộ chỉ huy - thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Khoa Thụy còn nhìn thấy một người đá cao ba mét giẫm một chân lên mặt đất, mặt đất lập tức lõm xuống.

Cảnh tượng này khiến Khoa Thụy lòi cả mắt.

Có thể Khoa Thụy không phải một chiến binh mạnh mẽ nhưng chắc chắn là một nhà chỉ huy có trình độ. Chỉ nhìn qua một chút Khoa Thụy đã có thể tính toán ra tình hình thương vong của bộ chỉ huy - Toàn quân bị diệt.

Âm thầm nghĩ đến gương mặt tức giận của Legaz sau khi trở về, Khoa Thụy âm thầm kêu khổ, sau đó nhanh chóng bay tới chỗ mục tiêu.

Nhưng mà một giây tiếp theo, một tia sét từ trên không đánh thẳng xuống vị trí cơn gió Khoa Thụy đang ở.

Cả người nó lập tức tê dại, Khoa Thụy chưa kịp ổn định lại thân thể thì một bóng người dùng tốc độ cực mạnh lao thẳng đến trước mắt nó.

“Ngưng!”

Giọng nói như trẻ con từ miệng Vô Diện truyền ra, Khoa Thụy lập tức cảm thấy cả người không thể nhúc nhích được, sức mạnh của Chân ngôn quá mạnh mẽ.

Vô Diện khẽ nhếch môi, mỉm cười giống như trút được gánh nặng, nhìn cơn gió ngưng tụ lại trước mặt, cảm nhận hơi thở quen thuộc rồi chậm rãi nói: “Chờ ngươi lâu lắm rồi, sao bây giờ ngươi mới đến…”

Câu nói phàn nàn khiến Khoa Thụy sững người. Nó chưa kịp giãy dụa thì một luồng ánh sáng từ tay Vô Diện đã bổ thẳng vào người nó.

Khoa Thụy thậm chí còn chưa kịp cảm nhận đau đớn thì hai mắt đã tối sầm lại, sau đó mất đi tri giác.

Giờ phút này, Văn Vũ ở bên trong phòng thí nghiệm linh hồn đang xử lý nốt mấy chuyện cuối cùng.

Nhiệm vụ giao cho Sơn Khôi: Bắt mấy con ma vật cấp một đã hoàn thành.

Xác của ba con Cổ ma xếp hàng dài ở bên trong phòng thí nghiệm, Văn Vũ đi ngang qua bọn chúng, sau khi xác định trên thân thể ba con Cổ ma này không có những vết thương khó lành thì mới lần lượt giải phóng năng lượng tạo vật.

Nếu là nằm vùng thì phải có tính trưởng thành, hơn nữa chuyện nằm vùng ở Ma giới lại vô cùng quan trọng. Văn Vũ lúc này không còn quan tâm đến chuyện năng lượng tạo vật tiêu hao bao nhiêu mà chăm chú cải tạo ba con Cổ ma thành những tạo vật linh hồn hoàn mỹ.

Linh đứng ở một bên, trơ mắt nhìn Văn Vũ vẫy tay một cái, ba con Cổ ma cấp một run lên, sau đó lần lượt từ dưới đất bò dậy, cúi đầu cung kính gọi Văn Vũ là chủ nhân.

Loại thủ đoạn này khiến Linh cảm thấy run hết cả người, nó đã từng nhìn thấy những chuyện cải tử hoàn sinh, nhưng những thứ đó chỉ tồn tại giống như con rối mà thôi. Bây giờ những con Cổ ma này lại có linh hồn, cho dù là ở Ma giới nhưng Linh cũng chưa từng nghe đến chuyện đó.

“Gọi các ngươi là số một, số hai, số ba đi.”

Văn Vũ đặt ba cái tên qua loa cho ba con Cổ ma cấp một, sau đó móc từ trong nhẫn không gian ra một đống ma tinh để chúng thăng cấp, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Linh.

“Thế nào? Có nhìn ra sơ hở gì không?”

Linh tỉ mỉ quan sát vài lần, sau đó lắc đầu: “Trong mắt ta thì không có bất cứ khuyết điểm nào.”

Nếu như không được chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì trong mắt Linh, ba con Cổ ma này chỉ là ba con Cổ ma cấp một bình thường đến không thể bình thường hơn.

Văn Vũ nghe được câu trả lời của Linh thì khẽ gật đầu một cái, bỏ qua ba con Cổ ma đang trong quá trình thăng cấp mà thản nhiên ngồi trên ghế nói chuyện với Linh: “Ba tên này chính là đội cận vệ của ngươi. Chờ khi ngươi trở lại Ma giới, có tin tình báo gì thì báo cho bọn chúng, bọn chúng sẽ truyền những tin tình báo đó đến cho ta ở đây.”

Văn Vũ nói xong thì suy nghĩ thêm một chút, sau đó lại bổ sung thêm một câu: “Cố gắng bảo đảm an toàn cho bọn chúng.”

“Hiểu rồi.”

Linh nghiêm túc gật đầu với Văn Vũ.

Chương 1381 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!