“Năng lượng linh hồn không thể sử dụng” mà thuật Tạo vật linh hồn đề cập đến bao gồm cả trí nhớ và kỹ năng của sinh vật trước khi chết.
Kỹ năng là thứ quan trọng nhất của chức nghiệp giả. Sau khi chức nghiệp giả học được kỹ năng thì có thể lấy được quả cầu ánh sáng xung quanh linh hồn - Văn Vũ đã nhìn thấy những điều này.
Sau khi cơ thể sống chết đi, quả cầu ánh sáng sẽ vỡ nát và bay ra ngoài cùng với linh hồn. Quả cầu ánh sáng không thuộc về linh hồn, thế nên chỉ có thể biến thành “Năng lượng linh hồn không thể sử dụng.”
Còn thuật Tạo vật linh hồn chuyên dùng để xử lý những chuyện này.
Trước khi năng lượng linh hồn chuyển hóa thành năng lượng tạo vật, Văn Vũ phải cưỡng chế cắt đứt quá trình này. Sau đó chờ cho những năng lượng linh hồn lộn xộn bị phân giải - Quá trình này cần tiêu hao năng lượng tạo vật, nhưng mức độ tiêu hao không lớn.
Những thứ vô bổ như cảm xúc được Văn Vũ chắt lọc chuyển thành năng lượng tạo vật bổ sung cho bản thân. Văn Vũ giữ lại ký ức, bởi vì ký ức của Khoa Thụy chắc chắn có nhiều thông tin giá trị!
Cuối cùng, chỉ còn năng lượng linh hồn lệ thuộc vào kỹ năng.
Lúc này mới là quá trình phức tạp nhất!
Từ góc nhìn của linh hồn, vô số đường nét giống như những hoa văn quỷ dị nổi trên tay Văn Vũ. Văn Vũ tất nhiên rất quen thuộc với những đường nét này…
Đây chính là dầu vết tồn tại của các kỹ năng, hoặc nói cách khác, những đường nét hoa văn này chính là bản chất của kỹ năng!
Theo như Văn Vũ lý giải thì kỹ năng cũng giống như một trình tự - các trình tự trên máy tính, từ những điểm nhỏ tạo thành một đường, rồi các đường tạo thành một đoàn, cứ thế, những điểm khác nhau tạo thành những đường khác nhau, những đường khác nhau tạo thành những đoàn khác nhau.
Lập trình máy tính do vô số “Số 1” và “Số 2” tạo thành, những “Số 1” và “Số 2” này xây dựng lên một thế giới ảo vô cùng phức tạp, kỹ năng cũng tương tự như thế.
Bản chất thì đơn giản, nhưng biểu hiện lại không thể xem thường…
Trong tay Văn Vũ bây giờ đã có đến khoảng hơn mười triệu đường nét, cậu bắt đầu cảm thấy da đầu tê dại!
Khoa Thụy là một cơ thể sống cấp sáu, thế nên có sáu kỹ năng. Bây giờ sáu kỹ năng này đang phân giải thành vô số đường nét trong tay Văn Vũ.
Văn Vũ không rõ đẳng cấp kỹ năng của Khoa Thụy cho lắm, nhưng ít ra Khoa Thụy có đến tận ba kỹ năng cấp nội tình, ba kỹ năng khác cũng sẽ không thấp. Kỹ năng càng có đẳng cấp cao thì đường phân giải càng nhiều.
Muốn trích xuất kỹ năng thì nói khá đơn giản. Chọn tất cả các đường nét giống nhau ra ngoài, sau đó dùng năng lượng tạo vật dung hợp lại với nhau…
Mấy chục triệu đường nét như vậy, chỉ cần sai một đường thì cả quá trình sẽ thất bại!
Nếu nói trên phương diện xác suất thì việc này không khác gì đi tìm vận may, là một bài toán khó giải, nhưng cũng có đường tắt.
Các đường nét của kỹ năng giống nhau sẽ có khí tức giống nhau. Mặc dù loại khí tức này vô cùng yếu ớt, nhưng nếu Văn Vũ chăm chú hết sức thì cũng sẽ có được một ít manh mối - Đây chính là mười phần trăm mà Văn Vũ nhắc đến.
Nhưng mà đường nét của các kỹ năng cấp thấp không thể so sánh được với những kỹ năng cấp cao!
Văn Vũ khẽ nheo mắt nhìn những đường nét sống động đang nhúc nhích trong lòng bàn tay mình, không biết phải bắt đầu ra tay từ đâu. Nếu làm sai sẽ lập tức mất đi hai kỹ năng, chờ khi thực lực Văn Vũ mạnh hơn một chút thì năng lực nhận biết cũng tăng lên, có lẽ tỉ lệ thành công cũng lớn hơn. Bây giờ Văn Vũ chỉ có thể nghĩ được như vậy.
Tốt hơn hết là cứ giữ lại những kỹ năng này, chờ khi nào thực lực tăng lên thì lại làm tiếp.
Victor luôn quan sát mọi sự thay đổi nên nhanh chóng nhận ra sự do dự của Văn Vũ, một lát sau, nó vẫn không khống chế được khát vọng có năng lực cấp phá hạn, lên tiếng hỏi: “Làm sao thế lão đại?”
Văn Vũ thở dài một tiếng, nói đầu đuôi câu chuyện cho Victor.
“Nói chung là bây giờ tao không có đủ khả năng trích xuất kỹ năng đó…”
Nếu chỉ có khoảng hàng vạn đường nét thì Văn Vũ có thể dựa vào năng lực nhận biết và một chút vận may để lấy ra mấy kỹ năng. Nhưng bây giờ số lượng lên tới mấy chục triệu, thậm chí là hơn trăm triệu, thế thì Văn Vũ làm sao ra tay được?
Victor nghe Văn Vũ nói như vậy thì thất vọng nằm nhoài tại chỗ, Văn Vũ cũng thở dài một tiếng.
Cứ hi vọng rồi lại thất vọng, cảm giác này không thoải mái chút nào.
“Vậy thì cứ đánh liều một phen xem thế nào…”
Vô Diện ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, thu hút sự chú ý của Văn Vũ.
Vô Diện thấy tất cả đều nhìn về phía mình thì gãi đầu cười xấu hổ: “Chỉ là tôi cảm thấy lão đại cứ sợ trước lo sau như thế trông rất ngốc…”
Văn Vũ nhíu mày: “Vậy mày cảm thấy nên làm thế nào?”
“Lão đại, cậu nhìn nè.”
Vô Diện tùy tiện giẫm chân xuống đất, mặt đất lập tức nứt toác, những khối đá vụn tách từ thân thể Sơn Khôi ra. Vô Diện không để ý đến nỗi oán giận của Sơn Khôi mà cúi người nhặt sáu mảnh đá có hình dáng không giống nhau lên.
“Đây là sáu kỹ năng trên tay cậu, sau đó tôi trộn lẫn bọn chúng lại với nhau.”
Vô Diện nói xong thì nhanh chóng khép tay lại, hai tay không ngừng xoa nắm. Khi Vô Diện mở tay ra thì sáu mảnh đã đã hợp lại thành một khối đá lớn trơn nhẵn.
Chương 1384 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]