Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1391: CHƯƠNG 1391: THỰCLỰC TĂNG MẠNH 1

“Văn Vũ lão đại.”

Vẻ mặt của Akkad hờ hững, cơ thể tràn đầy sức sống, dường như trong khoảng thời gian này anh ta chắc đã làm rất nhiều việc cho Văn Vũ.

“Ngồi.”

Văn Vũ cười gật đầu với Akkad, đối với người thiệt tình làm việc cho mình, thái độ của Văn Vũ luôn rất tốt.

Akkad do dự một chút, nhìn màu xanh lá cây bao phủ mặt đất, giống như dây leo cắm rễ trong thân Sơn Khôi. Sau một lúc lâu, anh ta cũng không biết nên đặt chân như thế nào.

Lúc này, dây leo khắp mặt đất đều hơi động đây, từng đợt âm thanh rít khiến người ta tê cả da đầu vang vọng trong phòng thí nghiệm linh hồn. Akkad nhớ tới trên đường, nhìn thấy xác chết của ma vật chồng thành núi bên ngoài phòng thí nghiệm linh hồn, anh ta đột nhiên hiểu ra trạng thái của Văn Vũ

Không ra khỏi cửa, chỉ dựa vào khả năng lan tràn của Dây yêu thông thiên, đặt Dây yêu thông thiên ở bên ngoài cơ thể Sơn Khôi, quân đoàn con rối đương nhiên sẽ cung cấp xác của Ma tộc cho Dây yêu thông thiên làm thức ăn…

Đây thực sự là một miêu tả chân thực về việc nằm thôi cũng trở lên mạnh mẽ.

“Hay là thôi đi, hình như cũng không có chỗ cho anh ngồi, vậy thì nhanh chóng giải quyết vấn đề trên người của anh, cũng coi như giải quyết một tâm sự của anh vậy.”

Văn Vũ nói như vậy, sau đó ánh sáng màu tím sáng hơn bên cạnh cậu. Một tia màu tím xuất hiện giữa không trung, sau đó thân thể của Lạc Lạc thò đầu ra nhìn từ không gian hồn cảnh.

Dưới sự truyền đạt ý tưởng, không cần Văn Vũ nói nhiều, Lạc Lạc đã hiểu rõ nhiệm vụ của mình. Không gian bên cạnh chấn động, trong chốc lát, trên mặt đất xuất hiện một con kiến dài bằng bàn tay bên cạnh Lạc Lạc, hăng hái bò đến gần Akkad.

Cái miệng sắc nhọn đâm thủng làn da, năng lực phòng thủ bề mặt cơ thể mang đến 1 điểm thể chất cơ thể. Bây giờ, ngay cả kiến tấn công cũng không ngăn được…

Tưởng tượng đến phiền toái do thể chất cơ thể kém mang đến trong khoảng thời gian này, Akkad không khỏi dâng lên một tia chờ mong, cảm giác đau như muỗi đốt, sau đó, độc tố kỳ quái bao trùm trong cơ thể chậm rãi chảy ra ngoài theo vết thương.

Sức mạnh bắt đầu trở về…

Chênh lệch sức mạnh, rất nhiều lúc không chỉ có nghĩa “chênh lệch sức mạnh”, ảnh hưởng càng nhiều cũng sẽ biểu hiện ở mức độ chênh lệch, giống như Văn Vũ và Akkad hiện tại.

Bản thân là trình tự số 2 của tộc Người, là một trong những sinh vật mạnh nhất trên thế giới này, vấn đề độc tố đã đeo bám Akkad trong thời gian dài thực sự không phải là vấn đề lớn đối với Văn Vũ

Quá trình loại bỏ độc tố không có bất kỳ sóng gió nào. Sau nửa giờ, Akkad chỉ cảm thấy tạp vật lặt vặt trong cơ thể đã được tẩy sạch. Sau khi di chuyển thân thể tại chỗ, anh ta lập tức lấy ra một viên ma tinh từ trong nhẫn không gian.

Sức mạnh đã mất từ lâu lại tràn vào cơ thể từ viên ma tinh, đánh dấu rằng vấn đề của cơ thể anh ta đã được giải quyết.

“Cảm ơn!”

Akkad cúi đầu tại chỗ, sự chân thành tha thiết bộc phát ra từ hai chữ suýt nữa đã khiến Văn Vũ tin rồi…

“Không cần phải nói đến mức buồn nôn như vậy. Đây chỉ là một cuộc giao dịch thôi, hơn nữa, trong khoảng thời gian này, anh cũng giúp tôi không ít chuyện. Ừm, vụ giao dịch này tôi cũng không thiệt.”

Nghe thấy lời Văn Vũ nói, Akkad cũng cười, sau đó hơi do dự nói: “Ừm, Văn Vũ lão đại, lần này tôi tới là chuẩn bị chào từ biệt cậu. Nghe nói quốc gia tôi hình như xảy ra một số vấn đề…”

Văn Vũ nhẹ nhàng xua tay: “Tôi cũng không sẵn sàng nuôi anh cả đời.”

Câu trả lời nhẹ nhàng bâng quơ cho thấy thái độ của Văn Vũ – Mọi người dễ hợp dễ tan. Nhìn chung, sự hợp tác với Akkad là hoàn hảo không tì vết. Mặc dù sự hợp tác với Bạch cũng rất đáng chú ý, hơn nữa, trong tình hình hiện tại ở chiến khu Châu Phi, Akkad không cần phải vướng bận ở đây. Thay vào đó, thái độ của Akkad là đúng. Khi gần rời đi, anh ta đích thân nói với mình một tiếng lý do rời đi, giống như là đi gặp chủ nhân sau khi ở lại làm khách, Văn Vũ cảm thấy rất thoải mái…

Nghĩ đến đây, Văn Vũ lấy ra một thiết bị liên lạc từ trong nhẫn không gian, trực tiếp ném cho Akkad: “Nếu như sau này có chuyện gì thì dùng cái này liên hệ với tôi, ừm, trong tương lai, có lẽ tôi sẽ có chuyện muốn mong anh giúp đỡ.”

Văn Vũ hiểu biết sâu sắc về tiềm năng của Tử Hà, vì vậy cậu có thể để lại một số thông tin liên lạc. Sau này, nói không chừng cậu có thể sẽ mang lại một số bất ngờ cho bản thân.

Akkad trịnh trọng cất thiết bị liên lạc đi, lại cúi đầu cảm ơn Văn Vũ, sau đó quay đầu, rời đi theo con đường núi mà Sơn Khôi mở ra.

“Cảm giác thế nào?”

Giọng nói nhẹ nhàng của Văn Vũ vang lên, ngược lại là Lạc Lạc đã lâu không tiếp xúc với Văn Vũ, lúc này vẫn có chút bản năng câu nệ.

“Lão… lão đại… Hương vị không tồi.”

“Ừm, thứ cụ thể hơn thì sao?”

Nghe được lời Văn Vũ nói, râu Lạc Lạc run rẩy, rà quét chi tiết biến hóa của thân thể hơn.

“Loại độc tố này rất kỳ lạ. Nó giống như là hỗn hợp của vô số loại độc tố. Sức mạnh ảnh hưởng trực tiếp đến bản chất của cơ thể. Nó có thể vĩnh viễn làm suy yếu giới hạn cao nhất của thể chất cơ thể. Có vẻ như rất lợi hại…”

Chương 1391 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!