Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1396: CHƯƠNG 1396: TỚICHƠI 2

Ở đằng xa, một con thú khổng lồ cao 20 mét dẫm lên xác của một con ma vật đang phân hủy, thong thả lắc lư đi đến. Huyết tương màu tím sẫm trên người nó tỏa ra mùi hôi thối khó tả. Lúc này, Độc Nhãn giống như vừa từ trong hố phân ra, khiến người ta không thể chịu nổi…

Nhìn thấy con chó to nhảy nhót muốn cọ lên người mình, Franke nhanh chóng phất phất tay với Độc Nhãn: “Có nhiệm vụ, lần sau rồi nói chuyện.”

“Xì…”

Độc Nhãn khinh thường liếc Franke một cái, sau đó nó vẫy vẫy đuôi, quay đầu đi về phía địa điểm ăn cơm tiếp theo. Franke nhìn trên người Độc Nhãn mơ hồ thoáng hiện lên lân giáp màu tro đen cùng với cái đuôi thô to được bọc trong một chất xương, khóe mắt ông ta giật giật.

Năng lực Thịnh Yến xem ra đã phát huy tác dụng không nhỏ, hơn nữa nghĩ đến Văn Vũ có Dây yêu thông thiên trong tay, chắc là cũng sẽ không bạc đãi bản thân mình…

Dưới sự quan sát gần, Franke mới hiểu đến tột cùng Văn Vũ đã giết chết bao nhiêu Ma tộc ở đại lục Châu Phi!

Thi thể chất chồng thành núi, chất chồng thậm chí còn cao hơn bản thể Sơn Khôi! Cho dù tới bây giờ, đã có quân đoàn con rối đang không ngừng vận chuyển thi thể, thêm gạch và ngói vào ngọn núi xác chết.

Chân núi xác chết, hai đường ống dẫn thô to nối núi xác chết với núi lớn ở phía xa. Ống dẫn màu xanh biếc không ngừng uốn éo. Franke quan sát một lát, liền lập tức cảm nhận được hơi thở quen thuộc từ trên ống dẫn —— Đó là Dây yêu thông thiên.

Văn Vũ quả nhiên sẽ không để bản thân chịu thiệt, Franke nghĩ như thế.

Trừ cái này ra, trên núi xác chết còn được bao trùm rậm rạp bởi đàn kiến và đàn thú biến dị không ngừng đi lại. Đại thống lĩnh trong đó tất nhiên chính là Độc Nhãn kiêu căng ngạo mạn.

“Ăn! Đều có phần! Lạc Lạc lại thả ra ít kiến nữa, lại có thi thể ma vật cấp thấp sắp thối rữa rồi! Còn có Thi Khôi, ngươi ăn ít chút, đừng đụng vào những thi thể đỉnh phong cấp sáu đó, đó là của ta, của ta! Mẹ nó…”

Một bữa thịnh yến thuộc về những kẻ tham ăn thuộc thế lực của Văn Vũ!

Sơn Khôi vốn không thích nhiều lời, Franke thì đầy tâm sự, cũng không nói nhiều lắm. Một người một rối trầm mặc đi nhanh. Cảnh tượng dọc theo đường đi ngược lại cũng khiến Franke cảm thấy chuyến đi này không tệ.

Rất náo nhiệt, rất sinh động, mà từ góc độ của kết quả chiến tranh, thực lực cũng không yếu. Franke nghĩ lại cảnh tượng lần trước gặp Văn Vũ, trong lòng ông ta không khỏi dâng lên một tia cảm khái.

Trong nháy mắt, độc hành giả mạnh nhất lại làm ra một thế lực lớn như vậy, đoạt được địa bàn lớn như vậy. Xét từ góc độ bản chất, vẫn là sức mạnh đã đạt tới trình độ nào đó. Cái gọi là thế lực chỉ là sản phẩm phái sinh từ sức mạnh của Văn Vũ thôi.

Đi ngang qua ngọn núi xác chết mà Sơn Khôi gọi là "nhà ăn", mùi hôi thối trong không khí từ từ trở lên yếu hơn, thú biến dị hoặc con rối gặp bên đường ngày càng thưa thớt, thấy thế, tốc độ của Sơn Khôi lập tức nhanh hơn.

Thực lực của Sơn Khôi không yếu, mà Franke là trình tự số 6 nên thực lực cũng chỉ cao hơn chứ không thấp so với Sơn Khôi. Hai người nhanh chóng vượt qua đất trống núi lớn phía trước, thẳng đến đi tới dưới chân bản thể Sơn Khôi.

Bản thể của Sơn Khôi đã lớn thành núi lớn cao gần nghìn mét, mà “Tẩm cung” của Văn Vũ —— phòng thí nghiệm linh hồn tọa lạc ở trong cơ thể Sơn Khôi.

Đây đều là những tin tức mà Franke biết.

Chỉ thấy chỗ chân núi cao nguy nga phía trước bỗng nhiên rạn nứt, trực tiếp mở ra một hang động sâu thẳm đen nhánh. Trong sơn động, từng nguồn sáng thuần trắng chợt sáng lên, lập tức lan tỏa vào trong bụng núi. Sơn Khôi đứng ở cửa động, làm tư thế “mời vào” với Franke.

“Tôi chỉ có thể dẫn đường đến đây, công việc bên ngoài bận rộn, con đường tiếp theo cần ông tự đi.”

Đây ngược lại không phải có lệ. Sơn Khôi là tạo vật linh hồn mà Văn Vũ tín nhiệm nhất, nắm toàn bộ quân đoàn con rối linh hồn. Đây cũng chính là điều mà Franke muốn đổi thân phận thực lực thấp, phân thân Sơn Khôi căn bản không cần phải tự thân ra tay.

Franke thấy thế, thì nhẹ nhàng gật đầu, sau đó bước vào bên trong bụng núi.

Nguồn sáng hai bên chiếu rọi trọn vẹn hang sâu, không hề có cảm giác áp lực bị đè nén, tuy nhiên độ dài của thông đạo này vẫn vượt quá dự đoán của Franke.

Vừa phát ra năng lực nhận biết, nhận thức được cấu trúc bên trong của toàn bộ ngọn núi – Franke rất tò mò về bản thể Sơn Khôi, nhưng tất nhiên, năng lực nhận biết bị che chắn, ông ta không thể nhận thức được bất cứ điều gì. Ông ta bước thẳng vào trong, cho đến khi một tiếng khóc xé lòng vang lên trước mặt thì ông ta dừng lại và đứng trước khoảng không trước mặt.

Tại lối vào, Franke không nỡ nhìn thẳng vào hàng chữ to xiêu vẹo “Phòng thí nghiệm linh hồn”, sau đó ông ta nhìn xuống phía dưới, Franke nhìn thấy Văn Vũ đang đứng trong một khoảng không rộng bằng một hình vuông.

Lúc này, trên tay Văn Vũ tỏa ra ánh sáng nhỏ đến mức không thể phát hiện. Một con ma vật bị trói chặt trước mặt cậu đang kinh hãi kêu lên, trên người nó ngược lại không có vết thương gì, nhưng đôi mắt sụp xuống chứng tỏ nó không may mắn nên đã phải chịu đựng những hình phạt khắc nghiệt hơn là tra tấn.

“Ông đến rồi à, tùy tiện tìm một chỗ ngồi, chờ tôi một lát.”

Văn Vũ cũng không quay đầu lại, sau đó tiếp tục thực nghiệm chưa xong của mình.

Chương 1396 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!