Đồng thời, Văn Vũ cũng phát hiện ra mục đích cơ bản lần này của tính cách thứ hai của Đường Hạo Phi – đó chính là để kiểm tra thực lực của Văn Vũ và cao hơn nữa, chính là để thăm dò kiểm tra thái độ của chính Văn Vũ…
Nhưng ít nhất Đường Hạo Phi nói đúng, nhân cách thứ hai của Đường Hạo Phi lại hiểu được Lâm Hải Phong, quả nhiên là người hiểu một chiều, trong một cuộc trò chuyện đơn giản này,Văn Vũ đã hiểu sâu sắc về người trước mặt — có lẽ là anh ta kiêu ngạo, nhưng căn bản không phải là người vô dụng như trong miệng của Lâm Hải Phong đã nói ra…
Suy nghĩ của Văn Vũ từ từ tan biến, và giữa tiếng thì thầm của Đường Hạo Phi, bản thể Sơn Khôi ở nơi xa xa đã sớm ở trước mắt anh.
Con rối núi Sơn Khôi đã lớn hơn rất nhiều so với ba ngày trước, sau khi hạ gục ma vật ở chiến khu Châu Phi và thu về một lượng lớn năng lượng sáng tạo, con rối núi Sơn Khôi đương nhiên là một trong những kẻ được lợi lớn nhất.
Lúc này, Đường Hạo Phi đang đứng dưới chân con rối Sơn Khôi, nhìn lên những ngọn núi cao chót vót. Mặc dù Đường Hạo Phi anh ta đã nhìn thấy các cảnh hành động của con rối Sơn Khôi núi từ video giám sát, nhưng anh không thể cảm nhận được hơi thở nhỏ nhất từ sự sống ở nó. Đối với Đường Hạo Phi, thì đây cũng là một loại trải nghiệm mới lạ.
"Đúng thế, thật tốt là thật lực của tên này hẳn là không tệ."
Đường Hạo Phi mím miệng đầy xúc động, hiển nhiên anh ta rất có cảm tình với loài sinh vật cao to cao lớn này, chiến thắng hoàn toàn bằng sức mạnh.
Văn Vũ chỉ cười không nói, ngẫu nhiên phóng ra một làn sóng thần khí đến con rối núi Sơn Khôi. Sau đó con rối núi đã mở ra một con đường đi vào trong bụng nó. Đường Hạo Phi không nghi ngờ gì Văn Vũ là đang làm trò hay sắp đặt gì, hay có sắp đặt bất kỳ cái bẫy nào bên trong, mà bước vào bụng núi một cách dứt khoát.
…
"Phía trước là phòng thí nghiệm linh hồn của tôi, nơi dành riêng cho việc nghiên cứu tạo ra linh hồn."
"Lối đi bên phải là phòng ngủ của tôi, còn phòng dành cho khách ở bên trái, nó dành riêng cho anh. Nếu anh muốn ở đây hai ngày, thì sẽ sống ở khu bên đó. Tôi sẽ dọn dẹp phòng cho anh. Không gian ở đây rất rộng, và điều quan trọng hơn là khả năng cách âm ở đây rất tốt. "
"Nếu anh còn cần bất cứ điều gì khác, chỉ cần hét to lên, thì con rối núi Sơn Khôi sẽ trả lời lại anh ngay khi nó nghe thấy nó."
"Nó là quản gia sao?"
"Ừm, con rối núi Sơn Khôi này quả nhiên hiện tại là quản gia của tôi, rất tiện lắm đấy."
"Thật sự là nhìn không ra a…"
Đường Hạo Phi lẩm bầm, không biết đang suy nghĩ gì. Một lúc lâu, sau đó anh ta mới đột ngột hỏi Văn Vũ.
"Như vậy, nếu tôi muốn có vũ khí, anh có thể giúp tôi thêm một thứ như khí linh được không?"
Khí linh…
Mặc dù kỹ thuật tạo linh hồn quả thực có thể thêm vũ khí vào linh hồn và những thứ tương tự, và nhìn tổng thể quả thực giống với những thứ như linh hồn khác, thế nhưng lời này từ miệng Đường Hạo Phi khiến Văn Vũ cảm thấy có chút không đúng.
"Có thể đem linh khí thêm vào linh hồn thì có thể ok rồi, nhưng có được thứ này thì bắt buộc phải nghe lời tôi, anh có dám có nó không?"
"Có cái gì mà không dám!"
Đường Hạo Phi đĩnh đạc uy nghiêm nói ra, Văn Vũ cong môi không thèm nói nữa. Đường Hạo Phi cũng tự động đổi qua chủ đề khác, cũng không có nhắc tới Khí Linh cái gì nữa.
"Nhưng mà nói một cách nghiêm túc thì, kỹ năng tạo linh hồn thực sự dùng rất được a. Bây giờ tôi sẽ nghĩ lại, vì Văn Vũ anh đây có thể biến một ngọn núi thành một con rối, thế thì anh có thể biến đại dương, rừng rậm hay sa mạc thành một con rối được không? Và anh có thể biến trái đất thành một con bù nhìn hay không?"
Lời nói của Đường Hạo Phi mang theo thuộc tính lèo bèo lại lần nữa phát tác sau lưng Văn Vũ. Đường Hạo Phi anh ta liên tục lẩm bẩm, và Văn Vũ cũng không có trực tiếp trả lời những câu hỏi này, chỉ cười trừ mà lắc đầu.
Văn Vũ đương nhiên đã nghĩ tới những vấn đề này, vấn đề chính là năng lượng sáng tạo không đủ, một khi có đủ năng lượng sáng tạo, thì có thể làm đạt được những thứ đó…
Anh đoán xem nào?
…
Đi bộ dọc theo bụng núi với những khúc quanh co, Văn Vũ đưa Đường Hạo Phi và đoàn hậu cung của anh ta đi lang thang quanh cơ thể của con rối núi rồi sau đó mới dẫn đến phòng khách chỉ chỗ ở cho anh ta.
Con rối núi Sơn Khôi phục vụ cho Đường Hạo Phi và những người khác các món giải khát. Văn Vũ nói chuyện với Đường Hạo Phi về một số chủ đề không bổ ích, sau đó nói lời tạm biệt Đường Hạo Phi với lý do thí nghiệm chưa hoàn thành và Đường Hạo Phi cũng không giữ Văn Vũ ở lại quá lâu.
Sau khi rời khỏi phòng khách, Văn Vũ quay người trở lại phòng thí nghiệm linh hồn. Trong khi sử dụng kỹ thuật tạo linh hồn để thực hiện một vài kỹ năng dưới cấp độ C, Văn Vũ bắt đầu kết nối tâm linh với con rối núi Sơn Khôi và giám sát từng hành động của Đường Hạo Phi một cách chi tiết.
Một lúc sau, một trận dâm dục sống động với các màn đông cung sống hiện ra trước mắt Văn Vũ. Thấy cảnh này,Văn Vũ dứt khoát ra lệnh cho con rối núi Sơn Khôi tiếp tục theo dõi, đồng thời ngắt kết nối linh hồn với con rối núi.
Lần này Đường Hạo Phi đến thăm dường như không có ác ý, thế nhưng lời nói của Đường Hạo Phi lại là có lý. Trong thời gian ngắn, xem ra Đường Hạo Phi đến thăm quả thực không có uy hiếp gì, nhưng Văn Vũ vẫn phải đề phòng.
Mà bên trong con rối núi, Văn Vũ có thể chắc chắn mỗi một chiêu trò của Đường Hạo Phi đều không thể thoát khỏi tầm mắt của Văn Vũ.
…
Chương 1404 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]