Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1433: CHƯƠNG 1433: NGƯƠICẢM THẤY SỢ HÃI CHƯA 2

Một giọng nói như trời giáng ầm ầm vang lên, lúc này Văn Vũ quả thực bị chấn động đến đau màng nhĩ, tuy nhiên đầu óc nhận thức thực sự không hề bị ảnh hưởng, hay nói cách khác, người dàn dựng huyễn thuật căn bản không có khả năng tác động đến linh hồn của Văn Vũ.

Rõ ràng biết là giả, Văn Vũ còn phải tốn công sức diễn kịch gì với hắn nữa?

Nhưng mục đích của huyễn thuật là gì, Văn Vũ vẫn chưa hiểu…

“Đầu hàng! Hoặc chết!”

Giọng nói của Đường Hạo Phi có chút khẩn trương, khóe mắt của Văn Vũ hướng về phía ngai vàng, chỉ thấy Đường Hạo Phi đã đứng dậy sải bước về phía mình.

Lúc này, cơ thể Đường Hạo Phi lóe lên một tia sấm sét, tay phải của anh ta giơ cao nắm đấm, hung hăng nhằm vào trán của Văn Vũ: “Cậu chọn cái chết vậy tôi thành toàn cho cậu!”

“Hứ~”

Ánh sáng đen kịt từ trên người Văn Vũ phát ra bao phủ lấy thân thể “Vua Đường”, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, vị vua Đường đã bị sức mạnh hắc ám ăn mòn hoàn toàn.

“Chính cậu… Ay ya…”

Một lớp vỏ trống rỗng được huyễn thuật tạo ra không có một chút thể chất cơ thể nào cả.

“Tôi vẫn không hiểu rốt cuộc vì sao anh chơi những trò này… Vì vậy kết thúc thôi, tôi đang rất vội.”

“Bùm.”

Xiềng xích trên người vỡ tan, sau đó hắc ám dày đặc quét triệt để bốn phương tám hướng!

Khoảng thời gian này, Văn Vũ đã hiểu chân tướng thực sự của nơi ảo cảnh này – chẳng qua là thứ giống với kết giới, mà loại này, sức chịu đựng luôn có giới hạn, bây giờ Văn Vũ muốn sử dụng hết sức lực của bản thân để phá bỏ giới hạn này.

Bằng cách này, cái gọi là ảo cảnh tự nhiên sẽ được hóa giải.

Đáng tiếc không biết thứ gì đó đang ở đâu đó có không can tâm với thất bại của mình hay không.

Giây tiếp theo, bức tranh trước mắt của Văn Vũ lại biến đổi!

“Lần này lại là thủ đoạn gì đây.”

Khi hình ảnh thay đổi, Văn Vũ thực sự cảm thấy nhàm chán.

Hết lần này tới lần khác đều là những bức tranh hư ảo vô dụng này, hai lần liên tiếp Văn Vũ đều cảm thấy lãng phí thời gian, trang bị lấy căn nguyên đã xuất hiện trước mắt, nếu không phải cứu hồn sủng - Độc Nhãn, Văn Vũ cũng lười bận tâm đến mấy thứ huyễn thuật với chả huyễn thuật này.

Cái gọi là quá tam bận, lúc này Văn Vũ thực muốn kích hoạt linh hồn chiến trường trực tiếp phá tan cái ảo cảnh vô dụng này!

Tuy nhiên kỹ năng vừa kích hoạt liền bị Văn Vũ cắt đứt, nhìn bóng dáng quen thuộc trước mặt, Văn Vũ hoàn toàn im lặng.

Văn Vũ lúc này đang trong một chiếc xe gia đình cũ nát và ngồi ở băng ghế sau, phía trước là có hai người trung niên một nam một nữ, trò chuyện vô tư chuyện nhà chuyện cửa.

“Về nhà ăn gì nhỉ.”

“Trứng xào cà chua đi, còn có cá chép kho, Vũ à, hấp hay là kho? Con sắp thi đại học rồi, kỳ học nầy rất vất vả, mẹ sẽ làm vài món ngon bồi bổ cho con.”

Những ký ức xưa cũ bắt đầu từ từ hiện lên, hai người phía trước không chú ý tới anh chàng Vũ phía sau đã không phải là một cậu bé gầy gò sắp phải đối mặt với kỳ thi tuyển sinh đại học nữa rồi…

“Hóa ra là cảnh này, thật là…”

Tiếng lẩm bẩm trầm thấp phát ra từ miệng của Văn Vũ, cho tới khi tiếng phanh xe dữ dội và âm thanh va chạm khủng khiếp vang lên.

“Bùm!”

Hàng loạt tai nạn xe hơi xảy ra trước mắt của Văn Vũ.

Nhìn hai xác chết đầy máu nát vụn do bị đụng ở ghế trước, sâu trong ánh mắt của Văn Vũ không chút biểu cảm, nhưng linh hồn ẩn sâu trong đại não lại không ngừng kích động, bức tranh trước mặt bắt đầu nhăn lại, hiện trường vụ tai nạn xe hơi thê thảm như một bức tường thủy tinh rạn nứt, cho đến khi mọi thứ vỡ vụn, một âm thanh vây lấy bên tai Văn Vũ.

“Ngươi cảm thấy sợ hãi không?”

“Ngươi cảm thấy sợ hãi không?”

Âm thanh trầm thấp không thể phân biệt được là nam hay nữ, chỉ là chấn động đánh trúng linh hồn của cậu ấy.

Nghe thấy lời nhắc nhở bên tai, trong lòng Văn Vũ đột nhiên run lên.

“Sợ hãi…cảnh tượng vừa rồi quả thực là cảnh trong lòng ta sợ hãi nhất.”

Không cần che đậy, chứng kiến cảnh cả cha lẫn mẹ đều chết, đây là nỗi sợ hãi khôn tả! Ngay cả sức mạnh hiện giờ của Văn Vũ cũng không thể thoát khỏi nỗi đau đã từng hằn sâu tận xương tủy đó.

“Vậy đi chết đi…”

Giọng nói bên tai biến thành một âm cao trào dâng mạnh mẽ, giây tiếp theo, một tia sáng xám hình thành từ trên không trước mặt Văn Vũ, nhanh chóng ngưng tụ thành một con dao găm sắc màu xám, con dao di chuyển ngẫu nhiên, trong nháy mắt lao nhanh tới trước mặt của Văn Vũ!

Con dao màu xám lấp lánh giống như có một loại ma lực kỳ lạ nào đó, không chỉ khiến Văn Vũ rơi càng sâu vào nỗi sợ hãi mà còn hoàn toàn coi thường lớp lá chắn phòng vệ năng lượng bên ngoài cơ thể và sức mạnh thể chất to lớn của Văn Vũ, mũi dao sắc bén không hề gặp trở ngại gì mà xuyên qua làn da của Văn Vũ, từng giọt máu nhỏ ra, giọng nói kích động đến biến điệu lại vang lên bên tai.

“Ồ ha ha ha ha, ngươi thực sự sợ hãi, ngươi thực sự sợ rồi… trình tự số 2… chào đón ngươi đến với cái chết trong sợ hãi!”

“Chết!!!”

“Sao?!”

“…Chết…”

“Ngươi mới chết đó…”

Con dao màu xám dừng lại trước mặt của Văn Vũ, mũi dao đã đâm vào lớp ngoài da tại trán của Văn Vũ, nhưng lại không thể tiến thêm được nữa, một bàn tay to màu đen hung hăng nắm chặt con dao trước mặt, con dao chỉ có thể ngừng lại không chút động đậy trước mặt Văn Vũ.

“Chuyện này không thể nào, ngươi đã xuất hiện cảm giác sợ hãi mà không thể huy động bất kỳ năng lực nào nữa, thậm chí còn không thể động đậy, rõ ràng chỉ chờ ta giết thôi!”

“Ngươi mới đi chết đi!!!”

Chương 1433 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!