Giờ phút này Ca Tu chỉ có thể trơ mắt nhìn một bàn tay to lớn giống như tảng đá, nắm lấy đầu của mình, rồi dùng sức bóp, siết chặt và nhấc lên.
Áp lực nặng nề như núi đột ngột đè lên người khiến Ca Tu không thể di chuyển, lúc này, Ca Tu mới hiểu được rõ ràng, vì sao khi nãy đồng đội của mình từng người một lao ra khỏi thông đạo truyền tống, nhưng lại ngây người đứng im như tượng gỗ trước cây búa đá của Ngoa Cát Nhĩ, để mặc cho nó gặt hái đầu người một cách không thương tiếc.
Đây chính là kỹ năng áp chế…
Cho đến khi Ngõa Cát Nhĩ đưa Ca Tu đến trước mặt mình, hai mắt chạm nhau, nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt Ca Tu, Ngoa Cát Nhĩ mới thở dài hài lòng.
"Nhóc con, diễn xuất của mày khiến tao rất hài lòng, vì vậy tao sẽ tiễn mày một đoạn đường đi tới cái chết sao cho thật xinh đẹp."
"Ừm, cứ quyết định như vậy đi…"
Ngoa Cát Nhĩ nói xong, sau đó đưa tay trái lên bóp vào người Ca Tu, bóp thật chặt, máu dâng lên, dưới áp lực mạnh mẽ Ca Tu chỉ cảm thấy máu từ khắp người đang mạnh mẽ tràn vào trong đầu, hai mắt bắt đầu đỏ bừng, mãi cho đến khi Ca Tu thấy Ngõa Cát Nhĩ nhấc tay phải lên, nó uốn nhẹ các ngón tay, rồi búng mạnh!
“Bụp”
Cái trán lập tức bị một lực lớn phá ra, máu theo miệng vết thương trên đầu phun ra như đài phun nước, cảnh tượng lộng lẫy này khiến Ngoa Cát Nhĩ mê mẩn mãi.
"Ông đã thấy chưa, thủ lĩnh Ukul Saas, ông đã thấy chưa? Đây mới đúng là một cái chết hoành tráng!"
“Ừ.”
Ukul Saas ngồi ở phía sau, toàn thân mặc áo giáp đen thờ ơ đáp lại một tiếng. Ngược lại với ông ta lại là một âm thanh giễu cợt sắc bén khác từ phía trên truyền xuống.
"Này to con, đừng có khoe khoang thói quen đặc biệt này của mày ra nữa, lại sắp có người tiếp cận thông đạo truyền tống kia kìa."
Giọng nói của đồng bọn ở phía trên làm ra một cái dáng vẻ như là “Mau đón khách đi” khiến Ngõa Cát Nhĩ cong môi: “Cắt, mày không hiểu cái gì gọi là nghệ thuật…”
Nói xong, nó hấp ta hấp tấp chạy đến lối vào của thông đạo truyền tống, nhìn thấy thông đạo truyền tống lại lần nữa sáng lên, Ngõa Cát Nhĩ nhấc cây búa nặng nề lên cao.
"Tao chính là đao phủ Ngõa Cát Nhĩ, chết đi, lũ sâu bọ!"
"Bùm!"
Chiếc búa nặng nề lại lần nữa đập xuống, nhưng đột nhiên từ phía dưới lại có một lực cản rất lớn, mặt búa rộng gần ba mét chắn ngang tầm mắt của Ngõa Cát Nhĩ, lúc này Ngõa Cát Nhĩ cũng không nhìn rõ được người xuất hiện ở bên dưới.
Mãi cho đến khi một giọng nói phát ra từ dưới búa.
"Đúng là một hình thức chào đón rất nồng nhiệt."
"Còn có, dù lúc này có vẻ không được thích hợp cho lắm, nhưng tôi vẫn nên nói một câu, đứng thứ hai trong danh sách của Nhân tộc chính là tôi thì phải?"
Vừa dứt lời, Ngõa Cát Nhĩ đã cảm thấy một lực cực lớn từ bên dưới mặt búa truyền đến, sức mạnh mà nó vẫn tự hào lập tức bị hình bóng nhỏ bé bên dưới áp đảo, và chiếc búa nặng nề bị những người bên dưới tiện tay đẩy sang một bên giống như một món đồ chơi; một lực lượng khổng lồ tràn ra, thân thể Ngõa Cát Nhĩ mất cân bằng không thể kiểm soát, trong nháy mắt sắp đã bị ngã xuống đất.
Chỉ tiếc là ngay cả khi động tác ngã xuống đất vẫn chưa xong, lúc cách mặt đất chưa đầy một mét, thì đầu của Ngõa Cát Nhĩ đã bị một cú đạp trúng ngay trán.
Trong nháy mắt bầu trời quay cuồng, Ngõa Cát Nhĩ chỉ có thể nghe thấy những tiếng vỡ vụn của xương cốt, và sau đó nó đã hoàn toàn mất đi ý thức.
"Phụt"
Giống như một quả dưa hấu bị thối, cái đầu của con Ma vật vô cùng hung bạo ở trước mặt Văn Vũ ngay lập tức vỡ tung, đỏ, trắng ,đen các loại màu sắc tràn ra khỏi đầu, tạo nên sự sặc sỡ ở trước mặt Văn Vũ.
Sức mạnh chưa kịp tiêu tan, cái xác không đầu của Ngõa Cát Nhĩ đã bay đi theo hình vòng cung và rơi xuống dưới chân một sinh vật hình người mặc áo giáp đen ở đằng xa.
Bản năng mạnh mẽ của cơ thể dường như không thể tin được cái chết cuồng bạo của chính mình, thân thể dập nát vẫn run rẩy không ngừng, máu đen đặc sệt như dầu mỡ theo vết thương chậm rãi chảy ra, mặt đất bị lực ăn mòn mạnh mẽ thiêu đốt, "xèo, xèo", đồng thời, một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra.
Văn Vũ khịt mũi, chán ghét lắc đầu, lúc này mới có thời gian quan sát toàn bộ không gian.
Không gian ở đây vô cùng rộng lớn, nhưng cũng không có nhiều chướng ngại vật lắm, mặt đất được nén chặt bằng đất vàng, bầu trời tối tăm mờ mịt, khiến cho con người ta có một cảm giác không chân thật.
Ở một chỗ phía xa, có một sinh vật hình dạng giống con người, đang mặc áo giáp đen ngồi ở trên ghế, hai tay đang cầm một thanh đại đao màu đen cao gần hai mét chống ở bên chân, hai tia sáng trắng thuần khiết trên đầu bộ giáp đen lặng lẽ tách ra, giống như một đôi mắt, đang hứng thú đánh giá Văn Vũ ở trước lối vào của thông đạo truyền tống trận.
Ở trên đỉnh đầu của gã đàn ông mặc áo giáp màu đen, có một sinh vật nửa người nửa nhện đang ở đó, toàn thân tràn đầy bướu thịt, với một nửa phía dưới là con nhện, nửa trên là hình người, những cái chân đang ngo ngoe trong trông trung, lặng yên không một tiếng động nằm rặp xuống phía trên của bóng người mặc áo giáp đen; hơi thở quen thuộc làm Văn Vũ lập tức phán đoán được danh tính thực sự của sinh vật kỳ lạ này, chính là một linh hồn tạo vật.
Chương 1439 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]