Hắn đói bụng nên tham lam ăn tươi nuốt sống máu thịt, cho đến khi máu thịt trên mặt đất của người nữ bảo vệ khu bảo địa bị quét sạch, Đường Hạo Phi lúc này mới rốt cuộc dừng lại hành động man rợ này, anh ta nằm ngửa trên đất bảo địa mà thở hổn hển.
Anh nhắm mắt lại, khả năng tiêu hóa mạnh mẽ nhanh chóng làm tan chảy máu thịt trong bụng, biến nó thành năng lượng để bổ sung cho bản thân, ngay sau đó anh đã chìm vào giấc ngủ.
…
Khi Đường Hạo Phi mở mắt ra lần nữa, thì không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Những suy nghĩ hỗn độn và ồn ào trong đầu Đường Hạo Phi lần lượt lóe lên, các loại cảm xúc đều tái sinh trở lại. Linh quang trong mắt Đường Hạo Phi cũng từ từ khôi phục, nhưng nó vẫn bị mờ.
Ngay sau đó, Đường Hạo Phi nghĩ đến trọng tâm hiện tại.
"Đúng vậy, thiết bị khai thác nguồn gốc."
Ký ức bị đánh thức bằng một loại thì thầm nhỏ giọng, Đường Hạo Phi không ngừng niệm sáu chữ “Thiết bị chiết xuất nguồn gốc”, rồi anh lảo đảo đứng lên, chạm vào lối ra khỏi vùng đất bảo địa cách đó không xa.
Cho đến khi cơn choáng váng của sự dịch chuyển tức thời biến mất, và ánh sáng từ thế giới bên ngoài chiếu vào khuôn mặt anh. Đường Hạo Phi nặng nề lắc đầu, cố gắng tìm thêm những thứ mà anh đã quên, nhưng một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên bên tai của anh.
"Anh về rồi à? Nhìn bộ dạng của anh… có vẻ không được tốt lắm."
…
"Anh về rồi à? Nhìn bộ dạng của anh… có vẻ không được tốt lắm."
Sau khi Văn Vũ đợi thêm ba giờ hai mươi ba phút, cuối cùng Văn Vũ cũng đợi được sự xuất hiện trở lại của Đường Hạo Phi.
Nhìn Đường Hạo Phi quần áo bê bết máu, quần áo xốc xếch, vẻ mặt xuất thần. Văn Vũ vừa cảm kích cho chính mình không phải đối mặt với cường giả cấp mười một, cũng vừa cảm tạ tình trạng kém cỏi của Đường Hạo Phi.
Theo như sự cố ưu ái cuối cùng mà Đường Hạo Phi đưa ra,Văn Vũ vốn là sẽ chịu phần lớn áp lực từ Đường Hạo Phi. Nhưng nếu không cần thiết thì Văn Vũ thật sự không muốn cùng Đường Hạo Phi đối chiến — bởi đối với Văn Vũ mà nói, đó là một thảm họa không thể tránh khỏi….
Do đó, nếu Đường Hạo Phi đang ở trong trạng thái tồi tệ,thì mới là điều tốt nhất!
Đường Hạo Phi ánh mắt run lên trong chốc lát, bóng người trước mắt chậm rãi trở nên rõ ràng.
"Ah… anh là… Văn Vũ ah…"
Hình bóng người trước mặt trùng với ký ức, sau vài giây thì Đường Hạo Phi mới nhớ ra tên của người đang đứng trước mặt mình, sau đó thì chìm vào im lặng.
"Có chuyện gì với anh vậy?"
Văn Vũ nhìn thấy thể trạng Đường Hạo Phi kém, lúc này mới nhẹ giọng hỏi, nhưng đổi lại là Đường Hạo Phi lại lắc đầu.
"Không có gì đâu, thiết bị khai thác nguồn gốc…"
"Anh nói cái đó à."
Văn Vũ cười vẫy tay, sau đó chỉ tay về phía chân trời.
"Anh nhìn bên kia kìa, nó đã được giải quyết, bởi tôi, bởi anh, bởi chúng ta."
Văn Vũ mỉm cười, Đường Hạo Phi cứng đờ dời tầm mắt nhìn về phía chân trời - vết nứt không gian vừa rồi đã bắt đầu lành lại, điều này đủ để chứng minh rằng sự việc đến đây đã kết thúc.
"Tốt quá rồi… tốt quá rồi…"
Đường Hạo Phi sững sờ gật đầu, trong miệng mơ hồ phát ra một âm thanh. Sau đó, anh cảm thấy có một bàn tay vươn về phía mình, giống như hai anh em đang kề vai sát cánh.
"Vất vả cho anh nhiều rồi."
Âm thanh của Văn Vũ bên tai vang lên, Đường Hạo Phi liền vươn tay phải bóp cổ tay đang duỗi ra của Văn Vũ.
"Tôi đã nghĩ đến một thứ khác, thứ gọi là ma chú ngủ say…"
…
Nụ cười trên mặt Văn Vũ dần dần phai nhạt, nhìn về phía cổ tay phải của mình đang bị nắm chặt, sau đó lại nhìn Đường Hạo Phi mặt đầy tơ máu, Văn Vũ chậm rãi nheo mắt lại.
"Chà, ma chú ngủ say…"
Đường Hạo Phi thì thào, như thể đang hồi tưởng điều gì đó, trong khi Văn Vũ, vừa cố gắng thực hiện lời hứa ban đầu, lại phát hiện cổ tay đang nắm chặt của mình bất động.
Khoảng cách về sức mạnh… tựa như một trời một vực!
"Chủ nhân… ma chú ngủ say đó… anh ấy đã sớm biết rồi…"
Một giọng nói do dự của Mộng Yểm trong lồng ngực truyền ra, Văn Vũ giật mình.
Về phần Mộng Yểm, rõ ràng tình huống hiện tại có gì đó không ổn, lần này nó nói rất nhanh.
"Khi tôi làm việc với với Walter và Tần Thiên, tôi đã nhìn thấy ký ức của họ. Điều họ sợ nhất chính là người đàn ông trước mặt, khụ khụ, thật ra hai người bọn họ đã bị Đường Hạo Phi xúi giục từ lâu rồi. Lão đại ngài cùng Lâm Hải Phong lên kế hoạch, Đường Hạo Phi này lại biết rất rõ ràng. "
Một câu nói dài khiến sắc mặt của Văn Vũ thay đổi đột ngột!
"Sao ngươi con mẹ nó không nói với ta sớm hơn!"
"Tôi nói cho ngài biết rồi, tôi từ ký ức của hai người bọn họ tìm được vài thứ thú vị, là ngài không cho tôi nói ra a."
Giọng điệu Mộng Yểm trở nên ủy khuất, và lần này Văn Vũ thực sự rất đau khổ, có nỗi khổ mà thật khó nói ra a - khi chinh phục được Mộng Yểm, Văn Vũ nóng lòng muốn vượt qua mê cung không gian ảo, và anh không rảnh để nhớ lại những ký ức của Walter và Tần Thiên.
"Mẹ ngươi, thật là hại chết lão tử rồi!"
Chương 1461 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]