"Chỉ là dục vọng…"
"Anh có biết anh đã nghĩ gì khi biết mình được sinh ra một lần nữa không?"
"Thứ nhất là được sống, thứ hai là Lão Tử cũng có ngày hôm nay! Đúng không?Những sự đối đãi của nhân vật chính, cuối cùng tôi cũng đụng đến được rồi! Tôi cũng có ngày hôm nay,vì vậy, tôi mơ ước là người đứng trên người, thành thần linh, chủ nhân của tất cả, trên thực tế tôi cũng hết cách rồi, chỉ là nghĩ, tôi có thể giống như anh, tự bản thân thành lập một khu tập trung, tự mình nuôi một đám mỹ nhân để chơi đùa, tự mình bá chiếm cả một vùng, trở thành thần linh của mọi người, đúng chứ?”
"Anh thành thần ở Yến Kinh thoải mái không? Chơi đùa với mỹ nữ có vui không? Thật tuyệt phải không? Cảm giác thống trị mọi thứ, ngay cả cường giả mạnh nhất thế giới cũng không dám lớn tiếng trước mặt anh."
"Tuy nhiên, nếu một ngày, một tai họa và thảm họa lớn nào đó xảy ra, liệu anh có nhớ đến thân phận của anh là một vị thần,anh sẽ nhận trách nhiệm là một vị thần của anh chứ?"
Đường Hạo im lặng một lúc, sau đó thận trọng gật đầu.
"Tôi có! Chắc chắn có!"
"Không, anh sẽ không!"
"Tôi có! Cũng giống như lần này!"
"Không, anh sẽ không, tôi không nói về lần này, nhưng lần sau, có thể là lần sau, tôi đang nói về thời điểm sự hủy diệt đến, khi anh gặp phải một vấn đề lớn mà ngay cả sức lực của anh cũng không thể giải quyết được." ! "
"Tôi có!"
"Hừ hừ……"
Văn Vũ giễu cợt nói: "Tôi đã nói, anh sẽ không! Bởi vì thực chất mà nói, tôi và anh giống nhau, lại phải nói đến rồi, anh tại sao lại muốn làm thần? Không phải là vì sự khoái hoạt của chính anh sao?Có sự khác biệt nào với tôi sao? Anh có biết tại sao tôi khăng khăng anh sẽ không không? Bởi vì tôi cũng sẽ không! "
"Hai người chúng ta mới là con người thực sự, một loại ích kỷ chỉ quan tâm đến bản thân,một loại động vật máu lạnh, sống mà không quan tâm đến sự sống chết của người khác."
Đường Hạo Phi im lặng.
"Không có gì xấu cả."
"Đúng vậy, đối với chúng ta, không có gì xấu, vì người khác mà đánh đổi, tận lực cứu thế giới, tôi không muốn, cũng sẽ không làm, nhưng có một người không như vậy."
"Tôi đoán rằng khi đối mặt với nguy hiểm, người đó sẽ dẫn đầu. Cho dù là khủng hoảng không thể cứu vãn, anh ta sẽ cười tươi cho đến chết trước mặt mọi người. Tên anh ta là Đường Hạo Phi."
"Không bị dục vọng điều khiển, không bị ngoại vật can thiệp, không bắt nạt kẻ yếu với sức mạnh tuyệt đối, không kiêu hãnh và tự mãn vì anh ta là kẻ bất khả chiến bại trong thế giới này, đây là Đường Hạo Phi mà tôi biết, đây mới là lời hứa của tôi và tôi cần thực hiện nó cho Đường Hạo Phi. "
"Tôi đoán là anh không thể làm những cái này, đúng không? Cho nên, anh không phải Đường Hạo Phi, anh chỉ là giả!"
"Giả! Anh hiểu không?"
"Cái thế giới này cần không phải là anh, và người như tôi, mà là người như Đường Hạo Phi, người thật sự như Đường Hạo Phi, anh khôn nghĩ đến những gì anh đã làm từ khi sinh ra sao? Chia rẽ quân đội? Một mình tu luyện sức mạnh bản thân? Đã chơi đùa đến chết rất nhiều phụ nữ? Một Yến Kinh đang tốt đẹp bị anh làm cho loạn xị hết cả lên! Còn gì nữa? Không có gì! Anh chưa làm được gì có ích! Tôi đã đuổi lũ ma vật ở Châu Phi, còn anh thì sao? Hãy nghĩ về điều đó, bây giờ anh, chỉ như tôi trước đây thôi, chỉ có thể làm mọi thứ rối tung lên. "
"Chúng ta không phải vị cứu tinh cứu thế giới, chúng ta cũng không phải là thần hộ mệnh của thế giới này! Chúng ta chỉ là rắc rối của thế giới này! Ung thư của thế giới này!"
Văn Vũ nói xong, hơi dừng lại.
"Trên đời này,có tôi là một sự phiền phức cùng đủ rồi…"
Linh hồn…
"Bang ~~"
Nắm đấm trong nháy mắt đập vào hồng tâm ánh sáng, máu thịt văng tung tóe, thi thể không đầu của Văn Vũ lảo đảo ngã xuống đất.
Linh hồn chiến trường khởi động,không thể giấu nổi nhận thức của Đường Hạo Phi, khi kỹ năng vừa được kích hoạt, Đường Hạo Phi đã ra tay, sau đó giết chết chỉ bằng một đòn!
Thực lực chênh lệch quá lớn khiến Văn Vũ không có thời gian phản ứng lại đòn tấn công của Đường Hạo Phi ở cự ly gần như vậy!
Từ từ thu lại nắm đấm tay phải lại, Đường Hạo Phi nhìn cái xác không đầu nằm trên mặt đất, trên mặt không chút biểu cảm.
"Tôi thừa nhận, cậu nói đúng…"
"Nhưng nó có tác dụng gì? Điều quan trọng là tôi mạnh hơn cậu, tôi so với Đường Hạo Phi nguyên bản mạnh hơn, còn mạnh hơn tất cả mọi người!"
"Mạnh! Mạnh hơn! Mạnh nhất!"
"Cho nên, tôi là Thần!"
"Hiện nay…"
Đường Hạo Phi nhìn vào phía xa.
"Để tôi đến Yến Kinh lấy lại những gì vốn có của tôi! Nhân tiện, tôi sẽ giết thịt một con chó già không biết tốt xấu…"
Ở đằng xa, Victor đang lảo đảo chạy hết sức, một luồng năng lượng từ từ rời khỏi cơ thể, trong nhận thức, thực tại và ảo ảnh. 9 mạng sống giờ đã biến xuống còn 8 mạng, Victor một mặt thất vọng, thất vọng về cái chết của đại ca, một mặt lại thấy đó là sự may mắn…
May mắn thay, Đường Hạo Phi không một nắm đấm hủy diệt thế giới và phá hủy toàn bộ lục địa Châu Úc.
Mặc dù nó đã trốn thoát không biết bao xa, Victor vẫn không thể đảm bảo rằng nó sẽ sống sót sau cuộc tấn công của Đường Hạo Phi.
Vô Diện, người đang ở gần đó, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt của Victor, trong lòng đã hiểu ra có chuyện gì, trong người lại cảm thấy tại sao không có huyết dịch của Đường Hạo Phi hiện tại, vừa tự hỏi dụng ý của đại ca khi dịch chuyển hai hồn sủng rời đi.
Chương 1463 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]