Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1470: CHƯƠNG 1470: VIỆCSAU ĐÓ 3

"Phải làm sao đây? Tôi không nghĩ ra được cách giải thích với quần chúng như thế nào và tại sao thần hộ mệnh của bọn họ lại biến mất?"

" Nếu như vậy vẫn là chưa đủ, cậu hiểu đấy, người bình thường thực ra rất ngốc. Họ không quan tâm Đường Hạo Phi thế nào, mà quan tâm Thần hộ mệnh là thế nào, trên đầu có bầu trời che gió che mưa hay không."

"Hiện nay…"

Lâm Hải Phong chỉ vào quan tài pha lê.

"Bầu trời đã không còn, tôi cần phải xây dựng một bầu trời khác. Không ai có trình độ này, ngoại trừ cậu."

"Tôi muốn chính thức gửi lời mời cho cậu. Cậu có sẵn lòng trở thành thần hộ mệnh mới của loài người không?"

Giọng điệu của Lâm Hải Phong rất trang trọng và chân thành, nhưng Văn Vũ lại nhìn Lâm Hải Phong bằng một cái nhìn chế giễu.

Văn Vũ anh ta chỉ vào chiếc quan tài pha lê có Đường Hạo Phi đang nằm trong đó ở trước mặt mà nói.

"Ông nhìn kìa, đó là vị thần bảo trợ cuối cùng của các người, Nhân tộc trình tự số một - Đường Hạo Phi bất khả chiến bại… "

"Kết quả của vị thần đó thì sao nhỉ?"

Lâm Hải Phong im lặng: "Cậu biết mà, chính là cậu ta có lỗi…"

"Ông sai rồi. Anh ấy không có lỗi gì cả. Dù tôi coi thường anh ấy nhưng anh ấy cũng không mắc sai lầm nào, đó là nghiêm khắc mà nói ra. Dù anh ấy đã khiến quân đội khốn đốn nhưng ông không thể phủ nhận rằng đó là những lỗi nhỏ, thậm chí là không có lỗi gì cả, chỉ có điều anh ấy làm sai chính là đứng về phía đối diện với lập trường của ông mà thôi. "

"Kỳ thật, tôi rất hâm mộ ông a. Lúc trước ông lấy của tôi từng thứ, từng thứ một. Tôi còn tưởng rằng chính mình không có thực lực. Nhưng mà hiện tại thì sao nhỉ, nhìn Đường Hạo Phi đi, anh ta có đủ hùng mạnh không? Bất quá, cái kết cuộc của anh ta vẫn là trở thành như thế này - nằm trong quan tài lạnh lẽo… Thực ra, tôi đã suy nghĩ về một vấn đề trên đường đi đến đấy. Đầu tiên là tôi bị ông chèn ép, sau đó là đến phiên Đường Hạo Phi bị ông chèn ép, chúng tôi luôn luôn bị ông chèn ép, chúng tôi cùng với ông làm qua biết bao nhiêu việc, và đã phải trả một cái giá tương xứng. Với cái giá phải trả là tôi đã bị ông đuổi ra khỏi Yến Kinh như một con chó, còn Đường Hạo Phi thì lại nằm trong quan tài như đã chết rồi. Chỉ có ông là người duy nhất khác biệt. Mỗi một lần… mỗi một lần ông lại luôn là người chiến thắng! "

"Tôi còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, ông có biết tôi đang nghĩ gì bây giờ không?"

"Cậu nghĩ điều gì?"

"Tôi nghĩ là mình cần phải tránh xa ông ra, tránh càng xa càng tốt. Về phần trở thành thần hộ mệnh của loài người… tôi sẽ he he."

"Ông đoán thử xem tôi dám làm gì nào?"

Lâm Hải Phong nghe được lời của Văn Vũ, dường như suy nghĩ cẩn thận một chút, sau đó cười lắc đầu.

"Có lẽ tôi đã đề nghị chuyện này gấp quá rồi, ừm, mặc dù là vậy, nhưng cậu biết đấy, cánh cổng của khu Tập Trung Yến Kinh sẽ luôn mở rộng chờ đón cậu đến bất cứ khi nào."

Nghe thấy lời nói của Lâm Hải Phong, Văn Vũ quay người lại, vỗ nhẹ lên vai Lâm Hải Phong: "Thật đáng tiếc a, trong cánh cửa rộng mở này, tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy đều là một đám bòng bong rắc rối và rắc rối… Chậc chậc, chuyện của Đường Hạo Phi đã được giải quyết xong rồi. Tôi xin phép rời đi trước đây. Ông hãy nhớ kỹ rằng, sẽ không có sự kiện lớn nào như hủy hoại thế giới trong tương lai nữa, vì vậy ông hãy cố gắng đừng liên lạc với tôi."

Văn Vũ nói xong, liền đi vượt qua Lâm Hải Phong và Franke, đi thẳng ra thế giới bên ngoài.

Cho đến khi Văn Vũ quay trở lại Châu Phi thông qua Mảng Dịch chuyển của Thành phố Bầu trời Vĩnh cửu, Franke và Lâm Hải Phong lúc này vẫn đứng trước quan tài pha lê có Đường Hạo Phi nằm bên trong.

Franke nhìn Đường Hạo Phi nằm trong quan tài pha lê và Lâm Hải Phong vẻ mặt trầm tư, Franke không khỏi nghĩ tới những gì Văn Vũ nói trước khi rời đi, ông không tự chủ được mà cười ra tiếng.

Tiếng cười của Franke làm Lâm Hải Phong bừng tỉnh, ông quay đầu lại nhìn Franke - người đang cười ngây ngô nghiêng ngả kia.

"Ái chà, Anh chàng Văn Vũ này thật là…"

Lâm Hải Phong cười khổ lắc đầu, nhưng cũng phải thừa nhận những gì Văn Vũ nói đều có lý, Lâm Hải Phong luôn là người thắng…

Hai ông lão mỉm cười, rồi nụ cười dần dần biến mất.

"Phải làm gì đối với vị thần hộ mệnh này đây…"

Về vấn đề này, Lâm Hải Phong đã không lừa dối Văn Vũ, cái gọi là thần hộ mệnh từ lâu đã trở thành một biểu tượng và là trụ cột tinh thần kể từ khi có sự phát triển của Yến Kinh. Yến Kinh cần phải cho cư dân của mình hiểu rằng, ở đây có những ngày có thể che mưa gió cho họ!

Đây được gọi là sự tự tin, và nó cũng là biểu tượng cho sự bất khả chiến bại của loài người!

Nhưng mà, thế giới này có thực lực chống đỡ trời, ngoại trừ Đường Hạo Phi thì chỉ có Văn Vũ, những người còn lại, không ai có được sức mạnh đó!

"Walter… Chà, sức mạnh của anh ấy hơi yếu, nhưng nếu chúng ta cố gắng hết sức để bồi luyện thì cũng không đủ…"

Cái gọi là vừa đủ đương nhiên không thể giống Đường Hạo Phi và Văn Vũ, nhưng cũng đủ để đánh lừa người thường - dù sao họ cũng không biết sự khác biệt giữa 10 điểm thể lực và 100 điểm thể lực, họ là nói cách khác, đây được gọi là thiên tài.

"Walter là do Đường Hạo Phi xúi giục, chuyện này tôi không nói với anh."

Chương 1470 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!