Ngược lại cái tên Trương Trường Cung này bị hủy hoại rồi…
Đáy lòng Vương Kiệt chửi thề một câu, sau đó thu hồi danh thiếp, nhẹ nhàng kéo mũ áo choàng, lộ nửa khuôn mặt.
“Vậy anh nói chút chuyện về hành tinh Châu Phi đi, tôi mới từ Đông Bắc tới, lần đầu tiên đến hành tinh Châu Phi, trời xa đất lạ…”
Đối phó với người lảm nhảm, cậu chỉ cần một lời dẫn, còn lại chỉ cần để tự anh ta phát huy —— tin tưởng tôi, anh ta sẽ không làm cậu thất vọng…
Quả nhiên…
“Hành tinh Châu Phi à…”
Trương Trường Cung thản nhiên, giống như đang kể chuyện xưa thần quỷ gì đó.
“Đó chính là địa bàn của đại nhân.”
Vương Kiệt trầm mặc. Tuy mình là độc hành giả, thông thường không để ý tới của đại sự thế giới, nhưng trước chuyến đi này, Vương Kiệt đã hỏi thăm hoàn toàn tin tức từ lâu, mà cái gọi là đại nhân trong miệng Trương Trường Cung…
Thế giới này chỉ có một người xứng với xưng hô đại nhân, không cần thêm bất cứ tiền tố gì!
“Nói đến thì hành tinh Châu Phi cũng coi như là kỳ lạ, ừm, đại khái 5 năm trước, đại nhân dùng thần uy thông thiên để giao tiếp với trời đất, tạo ra một tòa thành lớn. Hơn nữa, hai tháng sau, hành tinh Châu Phi chính thức mở cửa đối ngoại.”
“Quy mô của hành tinh Châu Phi này không thể so với Yến Kinh, nhưng cũng không thua kém một nơi siêu tập trung ở thế giới bên ngoài. Nhưng anh nói thật, nơi như hành tinh Châu Phi không thích hợp để sinh sống. Nếu chú em muốn đi du lịch, khám phá hoặc chỉ tùy tiện loanh quanh thôi, thì còn dễ nói, vào địa bàn của đại nhân rồi thì về cơ bản không phải lo vấn đề an toàn, nhưng chú em phải thường trú… Hehe.”
“Không muốn làm ruộng, thì chú em cũng không sống nổi đâu!”
“Hành tinh Châu Phi có ba thứ đặc sắc.”
“Một là tính an toàn cao. Nếu chú biết hành tinh Châu Phi, vậy thì chú khẳng định biết đại nhân, biết sức mạnh của đại nhân. Chậc chậc, không phải anh nói đâu, kể từ năm năm lẻ ba tháng bảy ngày trước, sau khi trang bị lấy căn nguyên được giải quyết, thần bảo vệ đệ nhất Yến Kinh, đã từng là trình tự số 1, gọi là gì nhỉ… Ài, gọi là Đường gì đó… Trời ơi chú xem cái đầu của anh này… Anh quên mất rồi…”
“Đường Hạo Phi, đã từng là trình tự số 1, cũng là trình tự số 1 của hiện tại.”
Vương Kiệt nhắc nhở một câu —— đối với quần chúng bình thường mà nói, năm năm, đó là một thời đại, chuyện cũ 5 năm trước, mặc dù là Đường Hạo Phi vô địch trên đời, thì cũng bị quét vào góc.
Nhớ rõ cái tên này có thể làm cơm ăn sao? Hiển nhiên là không thể! Cho nên tại sao phải nhớ?
Mà Vương Kiệt là cường giả cấp trình tự số, nên anh ta nhớ rõ tên của Đường Hạo Phi.
“Ài, đúng đúng đúng, Đường Hạo Phi đúng không? Không sao cả, dù sao cũng bị thương nặng, mất hết sức mạnh, ngay cả người cũng không biết chạy đi đâu rồi.”
“Anh ta không chết, cũng không bị thương nặng, càng không nói tới mất hết sức mạnh!”
Vương Kiệt nhắc nhở một câu, ngược lại không phải bởi vì anh ta là người sùng bái Đường Hạo Phi. Đối với cường giả này mà nói, anh ta sẽ không sùng bái ai, anh ta chỉ biết sùng bái sức mạnh bản thân.
Nhưng Vương Kiệt hiển nhiên không bắt lấy trọng điểm, Trương Trường Cung chỉ là một dân đen, ngay cả sức mạnh anh ta cũng không sùng bái! Nói cách khác, anh ta cũng không có tư cách đi sùng bái sức mạnh.
Trương Trường Cung chuyển đề tài: “Đã nói không sao cả rồi. Điều này không quan trọng, quan trọng là từ sau khi sự kiện trang bị lấy căn nguyên chấm dứt, đại nhân đã trở thành người mạnh nhất vô địch thế giới, tọa trấn đại lục Châu Phi, thành lập hành tinh Châu Phi. Hai tháng sau, hành tinh Châu Phi mở ra toàn diện, cho phép người từ ngoài đến nhập trú. Chậc chậc, chú cũng không phải là người Yến Kinh, chú không biết đâu, lúc ấy sau khi tin tức này truyền ra, toàn bộ khu ngoại thành và xóm nghèo của Yến Kinh đều điên rồi! Châu Phi đó, đất đai phì nhiêu, thú biến dị nhiều, còn có đại nhân tọa trấn, tính an toàn không phải đắn đo, đó chính là cõi yên vui! Lúc ấy, nơi tập trung Yến Kinh đúng là nhấc lên một làn sóng di dân lớn.”
“Nhưng không ngờ…”
Trương Trường Cung thần bí, ngược lại gợi lên hứng thú của Vương Kiệt —— Vương Kiệt không hỏi thăm ra những bí ẩn đó.
“Không ngờ cái gì?”
“An toàn là thật, đây là một trong những điểm đặc sắc của hành tinh Châu Phi… Nhưng cõi yên vui là giả… Bởi vì điều này liên quan đến đặc sắc thứ hai của hành tinh Châu Phi.”
“Nó có một quy củ vô cùng vô cùng phá hoại, không cho phép ẩu đả.”
“Đây là chuyện tốt mà?”
Vương Kiệt khó hiểu, không cho phép ẩu đả, cho dù nhìn từ góc độ nào, thì đây cũng là chuyện tốt mà.
“Không phải ẩu đả giữa người với người, mà là người với người, người với thú biến dị, người với con rối linh hồn, thú biến dị và con rối linh hồn… Nói ngắn lại, nhân loại chỉ cần nhìn thấy bất cứ thể sinh mệnh nào mà không phải Ma tộc, cậu dám lấy đao ra, thì người dưới trướng đại nhân liền dám lấy mạng cậu!”
Đây hình như cũng không có vấn đề gì… Vương Kiệt khó hiểu nghĩ.
Trương Trường Cung cho một câu đáp án Vương Kiệt: “Ma tinh từ đâu mà có? Châu Phi an toàn có nghĩa là thiếu ma vật, thiếu ma vật, thì ma tinh chỉ có thể lấy từ thú biến dị, nhưng quy củ không cho phép giết chóc ẩu đả thì có nghĩa không có ma tinh, cũng có nghĩa không có thịt ăn. Hơn nữa, hành tinh Châu Phi không có phúc lợi, không sai, ăn, uống, mặc, dùng, cậu phải tự mình đi làm. Dưới loại điều kiện này, cậu nghĩ xem mọi người ở Yến Kinh còn không lăn lộn được, thì đến Châu Phi rồi, bọn họ không trồng trọt thì sống thế nào? Hơn nữa, họ sống như thế nào trong suốt thời gian từ khi trồng ruộng đến khi cây trưởng thành?”
Chương 1475 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]