Ánh sáng của thuật tạo vật linh hồn trên tay phải đang dần dần lan rộng, dưới sự kích động của năng lượng tạo vật, các chấm sáng dần dần hợp nhất. Thoáng chốc một kỹ năng cấp S được tạo ra trên tay của Văn Vũ, sau đó kỹ năng này được Văn Vũ in lên chỗ trống của quyển trục.
Văn Vũ hoàn toàn có thể dùng máy móc để tiến hành dây chuyền để sản xuất ra những quyển trục kỹ năng cấp S, đây cũng được xem là nguồn thu nhập lớn nhất trong sản nghiệp của anh. Đối với các kỹ năng nâng cao, Văn Vũ chỉ có thể tự mình làm ra. Một quyển trục kỹ năng cấp S tiêu tốn của anh từ năm đến mười phút, đối với quyển trục kỹ năng cấp SS thì cần đến vài giờ đồng hồ, còn việc tạo ra một quyển trục kỹ năng cấp SSS, đó là khối lượng công việc cần được hoàn thành trong khoảng thời gian một đến hai ngày. Cho đến hiện tại Văn Vũ vẫn chưa thể nắm bắt được cách chế tạo kỹ năng cấp nội tình. Do thực lực tăng lên nên Văn Vũ cũng đã dần nắm được điểm mấu chốt trong việc chế tạo kỹ năng. Nhưng xét cho cùng thì không có điểm giống nhau nào giữa các kỹ năng khác với kỹ năng cấp nội tình, những quy tắc có trong những kỹ năng cấp dưới hoàn toàn khác một trời một vực so với các kỹ năng cấp nội tình. Đến bây giờ Văn Vũ vẫn không thể nào nắm bắt được điểm mấu chốt của nó. Còn với những năng lực cấp phá hạn càng làm cho hai mắt Văn Vũ mờ mịt tối đen.
Một trận chiến khác lại tiếp tục diễn ra ở sàn đấu phía dưới, Văn Vũ rảnh rỗi không có việc gì làm nên vội mừng rỡ giết một ít thời gian ở đây, nói không chừng còn có thể gặp được một hai người làm bản thân cảm thấy hứng thú thì sao, nhưng rất nhanh sau đó một luồn dao động tinh thần truyền đến từ phương xa cắt ngang nhã hứng của anh.
“Thưa chủ nhân, Franke đến chơi.”
“Franke sao? Ông ta đến đây để làm gì?”
“Thưa chủ nhân, hôm nay là ngày cậu giao dịch với quân đội.”
Lời nói của Sơn Khôi làm Văn Vũ bừng tỉnh.
“Ô, ô, ô, ngươi không nói thì suýt chút ta cũng quên mất rồi, thi thể của đại tông Ma tộc và những năng lượng linh hồn mà quân đội đã thay ta bắt được đúng không, không phải những thứ này ta đều giao cho ngươi xử lý hết rồi sao? Ngươi thương lượng với Franke một chút là được rồi.”
Bây giờ, Sơn Khôi đã trở thành đại quản gia của Văn Vũ, khoảng thời gian năm năm đã qua đi, quân đội đã không còn có thứ gì có thể khiến Văn Vũ có thể để mắt đến nữa rồi, chỉ còn những giao dịch đơn giản như những gì đã làm ở hành tinh Châu Phi mà thôi, quyển trục kỹ năng đổi lấy số lượng lớn thi thể của ma vật và tinh thạch linh hồn, những việc vặt vãnh như thế cũng không cần Văn Vũ phải tự mình ra mặt nữa.
“Vâng thưa chủ nhân, nhưng lần này Franke muốn đích thân gặp cậu một chút, nghe nói ông ta muốn hỏi thăm một số chuyện mà quân đội đã để mắt đến.”
Nghe đến đây, tay phải của Văn Vũ đang bưng ly rượu bỗng chợt dừng lại sau đó đặt ly rượu lên trên bàn trà.
“Chờ một chút, ta sẽ đến ngay.”
…
Ánh sáng màu đen nhẹ nhàng lóe lên, trong nháy mắt biến mất bên cạnh ghế lô, cùng lúc đó, dưới chân ngọn núi cao gần 3.000 thước ở trung Phi, ánh sáng màu đen lại một lần nữa xuất hiện, bóng dáng Văn Vũ từ từ ngưng tụ lại thành hình.
Xung quanh chân núi cây cỏ mọc lên um tùm nhưng lại không có một bóng người. Rất nhanh sau đó từng luồng dao động tinh thần quen thuộc đã truyền đến từ bốn phương tám hướng.
“Là chủ nhân.”
“Chủ nhân đã trở lại rồi.”
“Wow, chủ nhân lại đẹp trai hơn rồi…”
“Ta rất thích nghe câu nói này.”
Văn Vũ cười cười trêu ghẹo, sau đó anh dùng dao động tinh thần xoa dịu đám ấu thể con rối linh hồn đang ríu rít xung quanh, không để ý đến máy bay quân sự ở bên cạnh sải mà bước đi về phía chân núi.
Sau đó Văn Vũ lại gần, ngọn núi dường như run lên một chút, sau đó, một con đường sâu hun hút từ dưới chân núi chậm rãi mở ra, giống như đang chào đón chủ nhân trở về nhà vậy.
…
Trong cơ thể Sơn Khôi, phòng thí nghiệm linh hồn.
Trải qua năm năm trưởng thành, quy mô của Sơn Khôi đã được mở rộng rất nhiều, Franke đứng trong phòng thí nghiệm linh hồn nhìn mấy chục dây chuyền sản xuất kỹ năng đang xếp hàng chỉnh tề, nghe tiếng động cơ gầm rú không ngừng ồn ào náo động bên tai mình, trong lòng ông không khỏi dấy lên một tía phức tạp.
Toàn bộ kỹ năng cấp thấp của hành tinh Châu Phi, toàn bộ đều được sản xuất chế tác tại nơi này. Nói một cách không khoe khoang thì 70% kỹ năng từ cấp C đến cấp A của thế giới trước mắt đều được sản xuất tại đây rồi lưu truyền ra bên ngoài. Dùng từ nhà máy thế giới để hình dung nơi này cũng không quá đáng.
Người ngoài có thể sẽ cảm thán với năng lực thu hút vàng của hành tinh Châu Phi nhưng đối với những người biết rõ nội tình mà nói thì nơi này mới là trung tâm khu vực thế lực của Văn Vũ, nếu như số lượng quyển trục kỹ năng được sản xuất tại đây được đổi ra thành ma tinh thì sẽ là một con số khiến quân đội phải đỏ mắt tim đập.
Đối mặt với sự cám dỗ của lợi ích, quân đội sẽ tự nhiên sinh ra một chút suy nghĩ không hợp lý, dây chuyền sản xuất vốn là do quân đội nghiên cứu chế tạo, cùng là dây chuyền sản xuất nhưng năng lượng tạo vật cốt lõi lại bị Văn Vũ khống chế trong tay, quân đội không đủ năng lực và cũng không dám cướp đi lợi nhuận từ phía Văn Vũ. Chỉ có thể trơ mắt mỗi ngày đều nhìn Văn Vũ thu về bộn tiền đồng thời còn phải chủ động thành thật hợp tác với Văn Vũ.
Chương 1482 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]