Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1507: CHƯƠNG 1507: BẬNRỘN 2

"Cái gì? Cô ấy muốn trở thành ông chủ của khu Tập Trung Yến Kinh sao?"

Franke lắc đầu: “Cô ta còn tự hiểu biết được rằng cô ấy không có khả năng đó, và cô ấy cũng biết mình không có trình độ đó, cô ấy chỉ là muốn đẩy con trai mình lên đỉnh cao. Cậu biết là Lâm Hải Phong có hai đứa cháu nội, và nếu cậu suy nghĩ kỹ lại, nếu như sức mạnh chênh lệch không lớn, thì thần hộ mệnh có sự chênh lệch quyền lực rất lớn với vị trí tư lệnh chỉ huy."

"Hiện tại thì giống như vị thiên thần của các người và Lâm Hải Phong, có đúng không."

"Đúng vậy, vị thần hộ mệnh, nói trắng ra, chính là một cao thủ cao cấp. Đường Hạo Phi trước đây cũng từng như vậy. Tổng tư lệnh vẫn là chủ nhân thực sự. Mặc dù cuộc đời của chức nghiệp rất dài, nhưng cũng có những trường hợp bất trắc, có người gặp xui xẻo và vận may, Lâm Hải Phong cũng có cảm giác khủng hoảng. Từ lâu, ông ta đã bắt đầu nuôi dưỡng những người có thể kế vị, nhưng ông ta chỉ có đứa con trai được lưu lại bởi bản sao của Cuồng Lưu, điều này khiến Tiểu tuyết rất không hài lòng. Aiz, Tiểu tuyết có thể không biết rằng tất cả những việc cô ấy làm đều được hiện rõ trước bàn của Lâm Hải Phong mà, và ông ấy không biết vì sao mà đứa trẻ này lại trở nên như thế này.

Giờ phút này, Franke giống như một ông già đang lo lắng cho thế hệ trẻ. Rõ ràng là việc nhà của Lâm Hải Phong, nhưng Franke lại lộ ra vẻ phờ phạc.Văn Vũ đột nhiên dấy lên nỗi lòng muốn phun tào về chuyện này…

"Nói cách khác, chuyện này không liên quan nhiều gì đến ông, ông có phải hay không là cùng với Lâm Hải Phong có nhúng chàm vào những chuyện này?"

Ông già Franke sững sờ, sau đó ông ta xì mũi nhìn chằm chằm vào Văn Vũ, dùng cây gậy văn minh trong tay ông ta mà quật vù vù về phía Văn Vũ mà nói rằng: "Thằng nhóc thối này…"

"Ha ha… ha ha ha…"

Hai người cãi nhau một hồi, Franke lại trở nên nghiêm túc: "Thực ra thì cậu nói đúng. Những chuyện này quả thật không liên quan gì đến tôi, nhưng tôi sợ… Tôi thật sự rất sợ, tôi sợ Tiểu tuyết mất lý trí trong một thời gian. Nếu cô ấy đánh thức người đó… "

Văn Vũ nhất thời im lặng.

Người đó là trung tâm liên kết giữa Văn Vũ và quân đội, và là sự tồn tại duy nhất mà Văn Vũ lo sợ và là cơn ác mộng của quân đội…

"Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi sẽ đến Thành phố Bầu trời Vĩnh cửu và củng cố thêm sức mạnh hắc ám đã phong ấn Đường Hạo Phi một lần nữa. Nhưng mà điều này không phải là dễ dàng, cho nên ông phải cử thêm nhân lực và tập trung giám sát chặt chẽ vào. Tôi sẽ chỉ nói một điều - Đường Hạo Phi chắc chắn sẽ không thức dậy, đây là vấn đề nguyên tắc. Nếu Lâm Thiên Tuyết thực sự muốn đánh thức Đường Hạo Phi thì ông hãy nói với Lâm Hải Phong rằng, bằng mọi cách tôi sẽ giết cô ấy đấy."

Franke gật đầu – đối với mọi việc liên quan về Đường Hạo Phi, thì Quân đội và Văn Vũ hoàn toàn ở trên cùng một mặt trận.

"Nếu như Lâm Thiên Tuyết có ý này, tôi sẽ giấu Lâm Hải Phong mà nói cho anh biết trước, lúc đó anh cần phải trực tiếp giết cô ấy. Về phần Lâm Hải Phong, thà rằng buồn một chút còn hơn là để Yến Kinh bị tiêu diệt."

Sau khi Franke nói xong, bầu không khí trở nên có chút nặng nề, hai người cũng không nói thêm gì nữa mà lẳng lặng bước đi cho đến khi thấy một ngôi nhà lớn xuất hiện trong tầm mắt của Văn Vũ.

"Hai ngày nay cậu sống ở đây đi, ở đây tương đối yên tĩnh. Ngày mai tôi sẽ trở lại gọi điện thoại cho cậu khi cuộc họp diễn ra. Văn Vũ cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt vào vì ngày mai có lẽ cậu sẽ có việc bận rồi…"

"Vâng."

Văn Vũ gật đầu nhìn Franke rời đi.

Toàn bộ căn nhà không lớn, nhưng bài trí yên tĩnh, lại có rất nhiều người hầu - Lâm Hải Phong đã cân nhắc mọi mặt, Văn Vũ đương nhiên sẽ được đãi ngộ tốt nếu sống ở đây.

Sau khi đơn giản ăn một chút gì đó, Văn Vũ muốn trở về phòng ngủ để chợp mắt, hoặc học kỹ năng của mình - mặc dù chỉ một ngày ngắn ngủi, tùy ý thì Văn Vũ cũng không muốn lãng phí.

Tuy nhiên, trước khi Văn Vũ trở lại phòng ngủ, người hầu đã báo cho Văn Vũ một tin không hay.

"Đại nhân Văn Vũ, có Đại nhân Ca Tu đến thăm…"

"Hả? Ca Tu? Anh ta đến làm gì vậy?"

Văn Vũ cảm thấy khó hiểu, dường như anh ấy không có nhiều tình bạn với Ca Tu ..

“Có lẽ chỉ là đến để chào Đại nhân.”

Người hầu thì thào nói nhỏ, thế nhưng đã tiết lộ sự thật của sự việc là Lâm Hải Phong đã sắp xếp cho người hầu của Văn Vũ, mức độ xuất sắc không cần phải nói, và sức ảnh hưởng của Văn Vũ nằm ở đó. Sau khi nhận được tin Văn Vũ đã đến Yến Kinh, không chỉ các tướng lĩnh quân đội, các quan chức cấp cao mà ngay cả một số dị tộc cũng bắt đầu rục rịch.

Cách chào hỏi, nó sẽ luôn tốt để kèm theo sự theo dõi.

"Đến chào hỏi à…"

Văn Vũ không nói nên lời, nhưng sau khi nghĩ lại, anh cũng đoán được Ca Tu đang nghĩ gì.

Đột nhiên, Văn Vũ có dự cảm không lành.

Đã nói là nghỉ ngơi thật tốt, hẳn là lại phải uổng phí rồi. Lâm Hải Phong thật đáng ghét, phong cách nói lời giữ lời của ông ta không thể tin được, thế mà ông ta còn làm cho nơi ở của Văn Vũ anh ta ở Yến Kinh bị mọi người biết đến…

Văn Vũ tức giận than thở, nhưng thật ra cũng không trách gì được Lâm Hải Phong – bởi Văn Vũ đã sống ở đây khi tham gia cuộc họp đầu tiên của Hội nghị vạn tộc, và lần thứ hai cũng vậy, những người muốn hỏi về nơi ở của Văn Vũ thật sự cũng không khó.

Chương 1507 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!