Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1510: CHƯƠNG 1510: SỰTHƯƠNG LƯỢNG CỦA CÔ KHÔNG ĐÁNG ĐỂ NHẮC ĐẾN TRONG MẮT CỦA TÔI 1

Tiểu Tuyết im lặng, cô cũng thấy bầu không khí hôm nay có chút khó xử, nhịn một lúc lâu cô ta mới không bị ngạt mà thở ra một hơi…

"Cô là muốn tôi giúp cô nói ra nữa hay sao hả? Giúp con trai của cô ép chết con trai của Cuồng Lưu? Giúp con trai của cô trở thành người thừa kế của Lâm Hải Phong?"

Cô ta không nói, Văn Vũ cũng có thể đoán được mục đích của Lâm Thiên Tuyết là gì.

Lâm Thiên Tuyết đã rất sốc khi nghe những lời của Văn Vũ…

Nếu có thể làm chú thích về tâm trạng của Lâm Thiên Tuyết lúc này, thì đó phải là "Làm thế nào mà anh ấy biết được?"

Văn Vũ nhìn thấy phản ứng của Lâm Thiên Tuyết, Văn Vũ chỉ đành thở dài…

“Có thể đánh chết Lâm Hải Phong với loại đạo hạnh này cũng thật là kỳ quái. Nếu Cô ta không phải con gái của Lâm Hải Phong và hậu duệ duy nhất của ông ta, thì cô ta sẽ bị Lâm Hải Phong xử đẹp còn khổ hơn Đường Hạo Phi gấp mười lần kìa! Và còn tệ hơn Văn Vũ anh đây gấp trăm lần đó! "

Trong lòng Văn Vũ phun tào, nhưng những gì anh ta nói cũng không quá kích thích, chỉ là nhắc nhở Lâm Thiên Tuyết: "Lâm Hải Phong biết tất cả những điều này về cô."

Lâm Thiên Tuyết im lặng một lúc, nhưng sau đó lại mỉm cười.

"Đúng vậy, dù sao ông ta cũng là cha của tôi, vậy nên giống như không ai biết con hơn người cha là như vầy đây."

"Cho nên mới nói, cô từ bỏ càng sớm thì càng tốt, và đi xin lỗi cha cô đi. Cô vẫn là công chúa của nơi tập trung của Yến Kinh này."

Văn Vũ vừa muốn nói như vậy, nhưng Lâm Thiên Tuyết đã lên tiếng trước.

"Nhưng những chuyện đó đã không còn quan trọng nữa, Đại nhân Văn Vũ…"

Lâm Thiên Tuyết hai mắt rực cháy, đem lời nói của Văn Vũ chặn lại.

"Thành thật mà nói, anh Văn Vũ, tôi chỉ không muốn con trai mình bị người khác đè bẹp, nhưng phụ thân thì quá thiên vị rồi! Anh có thể hiểu được cảm giác làm một người mẹ là như thế nào hay không?"

( Xin lỗi a, Lão Tử là một người đàn ông, vì vậy Lão Tử không thể hiểu được a…)

"Trên thế giới này, kẻ mạnh là kẻ có tiếng nói cuối cùng. Vì anh biết mục đích của tôi, vậy anh cũng phải biết ta hiện tại tôi đang thu hút lôi kéo những ai rồi. Thế nhưng những thứ này vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ. So với cha tôi, sức mạnh trong đôi tay của tôi có quá nhiều khác biệt, và quá nhiều khác biệt về quyền được nói… Nhưng mà vẫn còn có anh, Anh Văn Vũ! "

"Tôi tin chắc rằng chỉ cần anh nói, bất kể cha tôi nghĩ gì, ông ấy sẽ làm theo ý của anh."

Văn Vũ im lặng, đồng thời trong lòng anh nói lên một câu “cô nói thật ngớ ngẩn a..”..

Tuy nhiên, trong mắt Lâm Thiên Tuyết, điều đó có nghĩa là Văn Vũ đang suy nghĩ, vì vậy Lâm Thiên Tuyết đã không ngần ngại thêm một chút thương lượng mà cô ta cho lợi thế rất là có giá trị!

"Anh Văn Vũ, anh hãy nghĩ xem, Cuồng Lưu đã chết dưới tay anh. Đối với Lâm Khuyết mà nói, anh là có mối thù giết cha của nó. Cha tôi là người có dã tâm sâu sắc. Ông ấy có thể bỏ qua chuyện này vì lẽ phải của loài người, nhưng Không ai biết Lâm Khuyết nghĩ gì. Văn Vũ anh nghĩ sao nếu anh có thể nói để ủng hộ con trai tôi Phương Ngọc Quỳnh, tôi sẽ để Phương Ngọc Quỳnh nhận anh là cha nuôi. "

"Và một khi Phương Ngọc Quỳnh có thể lãnh đạo Yến Kinh, dưới sự lãnh đạo của Phương Ngọc Quỳnh, Yến Kinh sẽ luôn đứng về phía anh, sử dụng lời nói của anh như một chỉ số chiến lược, đồng thời sẽ cống hiến một lượng lớn cho sự tôn vinh cho Anh Văn Vũ mỗi năm. Tôi tin rằng rằng tôi và Phương Ngọc Quỳnh sẽ không để Đại nhân Văn Vũ anh đây thất vọng! "

Sau khi Lâm Thiên Tuyết nói xong, cô nhìn chằm chằm Văn Vũ không chớp mắt, cố gắng nhìn ra cảm xúc bên trong của anh từ trên mặt Văn Vũ.

Sau đó, cô ấy nhìn thấy một nụ cười…

Nụ cười càng lúc càng lớn, Văn Vũ cười tới nỗi cơ thể phải rung lên bần bật vì cười. Cho đến khi sắc mặt Lâm Thiên Tuyết càng ngày càng tái nhợt, bầu không khí càng lúc càng xấu hổ, Văn Vũ mới ngừng cười…

"Đây là những gì cô có thể cho tôi?"

Lâm Thiên Tuyết nuốt nước bọt và nhẹ nhàng gật đầu.

"Thứ nhất, cha nuôi là cái gì nhỉ… Chính bản thân tôi còn không muốn sinh ra con cháu, vậy thì tội gì mà tôi còn phải bận tâm đi tìm một đứa con trai cho chính mình? Lại còn làm cha nuôi nữa hay sao?"

"Thứ hai, cái gọi là mối thù giết cha… Hì hì, tôi nghĩ người thừa kế Lâm Hải Phong cũng không vô liêm sỉ như vậy…"

"Thứ ba, cái mà cô gọi là cống hiến Cung cấp cống phẩm quyền lợi sau này…"

"Chậc chậc…"

Văn Vũ nhìn chằm chằm Lâm Thiên Tuyết với ánh mắt chế giễu, sau đó chậm rãi nói.

"Cô có biết Lâm Hải Phong đưa cho tôi cái gì không? Cô có biết thương lượng của Lâm Hải Phong là gì không?"

Lâm Thiên Tuyết im lặng…

“Ông ấy cho tôi bình yên, và ông ấy cho tôi một không gian phát triển yên bình và ổn định”.

Văn Vũ thay đổi tư thế, hai tay chống lên bàn, trực tiếp nhìn về phía Lâm Thiên Tuyết.

"So với Lâm Hải Phong, cô thật quá ngây thơ. Vừa mới nói kẻ mạnh trên thế giới này đều được tôn trọng. Tôi không phản đối, bởi vì thiên hạ là như vậy. Thế nhưng cô còn không biết có một điều, đó là cách nghĩ của kẻ mạnh, sự suy nghĩ của kẻ mạnh, và sự mong muốn của kẻ mạnh! "

Chương 1510 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!