"Grừ! Nếu như ngươi không chịu nhận thua, tôi sợ rằng ngươi sẽ không còn là con báo ngu ngốc!"
"Hì hì ~~ Mặt quỷ, tộc Kỳ Lân của ngươi gần đây hình như đã sắp qua ranh giới rồi…"
"À, đúng rồi, tôi vừa đoạt lấy địa bàn của ngươi, ngươi còn có chuyện gì không."
"Cạc cạc… Từ lâu đã nghe nói Đại nhân Hải Vương có trí tuệ rộng rãi, nhưng tại sao các ngươi lại vô cớ tấn công tộc ếch của ta cách đây không lâu? Mặc dù Đại nhân Hải Vương rất mạnh, nhưng ông ta vẫn là muốn để lại cho tộc của ta và các loài lưỡng cư khác một con đường sống sót mà."
"Khoảnh khắc trước đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Xin hãy tha thứ cho chúng tôi nếu đã xúc phạm chủng tộc các vị."
Nhiều giọng nói và những dao động tâm linh khác nhau vang lên trong toàn bộ hội trường, với các luồng khí mạnh hay yếu tràn ngập phòng họp. Chỉ sợ rằng cơ thể sinh mệnh có thực lực kém hơn một chút sẽ bị linh khí của các tộc vương này oanh tạc đến nỗi sẽ không còn sót lại chút gì.
Đương nhiên, tự nhiên các vị đang ngồi ở đây là không có vị nào quá kém cỏi đến thế. Nhưng cũng bởi vậy cho nên các giọng nói to tiếng của sinh linh cấp cao vẫn suýt chút nữa là lật tung nóc nhà hội nghị khi diễn ra cuộc họp lần đầu tiên của quân đội.
Lâm Hải Phong mỉm cười ngồi vào vị trí của mình, một mặt liên tục đối phó với những người đứng đầu chủng tộc đến lấy lòng hắn.
Phòng họp hỗn loạn đương nhiên là muốn làm vỡ não Lâm Hải Phong. May mắn thay, danh tiếng của Yến Kinh vẫn còn đó cho nên ít nhất thì mâu thuẫn trên hiện trường cũng không phát triển đến mức đấu đá lẫn nhau - ồn ào như thế này là đủ rồi…
Trước khi Văn Vũ còn chưa tới thì tình huống này cũng thực sự là quá đủ rồi.
Sự hỗn loạn tiếp tục cho đến khi thời gian trôi qua đúng mười giờ. Kèm theo những vì sao cùng các tiếng động như thể tiếng bước chân giẫm lên lòng của sinh vật vang lên, thì sự huyên náo vừa rồi hoàn toàn biến mất. Tiếng bước vang lên chân xa gần, và một bóng người xuất hiện ở lối vào Đại sảnh của hội nghị diễn ra cuộc họp lần thứ nhất của quân đội.
"À, các vị đều ở đây rồi, các vị thật vất vả rồi!"
Một giọng nói lười biếng vang lên, Văn Vũ đi tới cuối phòng họp, rồi cậu ngáp một cái. Văn Vũ đi tới chính giữa phòng, rồi có ánh sáng màu tím lóe lên, không gian cảnh giới linh hồn mở ra, và hồn sủng thứ sáu của Văn Vũ - Lạc Lạc đã xuất hiện trong lòng bàn tay Văn Vũ.
Lạc Lạc vẫn trông giống như một con kiến chúa, nhưng thật ra nó đã trưởng thành hơn rất nhiều - Chiều dài của nó khoảng bằng cẳng tay của Văn Vũ là đủ. Tất nhiên, khả năng bản thân chiến đấu của Lạc Lạc không được phản ánh qua hình dáng cơ thể của nó.
Văn Vũ đặt Lạc Lạc vào chỗ ngồi có bảng hiệu "Bộ tộc Kiến". Văn Vũ gõ vào trán Lạc Lạc, ra hiệu rằng Lạc Lạc chỉ cần im lặng — Sau đó, Văn Vũ anh ta bước đến chỗ Lâm Hải Phong, rồi ngồi bên cạnh Lâm Hải Phong.
"Như vậy thì cuộc họp sẽ được bắt đầu thôi."
Âm thanh của Văn Vũ "hội nghị được bắt đầu" được phát ra, thì cả khán đài như thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi xin nói trước, tôi xin nói trước, Đại nhân Trình tự thứ hai, Ngài phải giải quyết chuyện này cho chúng tôi. Gấu bắc cực bọn họ không đi ăn ma vật, thế mà lại đi tìm để ăn những người bộ tộc của chúng tôi. Năm nay, dân số của bộ tộc chim cánh cụt của chúng tôi đã giảm ít nhất 3%. Đại nhân, nếu ngài không quan tâm vấn đề này nữa, thì bộ tộc của chúng tôi sắp bị tuyệt chủng rồi a."
Tiếng kêu đau buồn phát ra từ miệng của một con chim cánh cụt dễ thương, và sau đó là nó thu hút tiếng gầm của con có tên là "gấu Bắc Cực": "Ngươi TMD…"
Văn Vũ nhướng mày, ừm, cái gọi là đại hội vạn chủng chính là để điều chỉnh mâu thuẫn giữa các chủng tộc. Vì vậy, nhất định là có màn "Tôi yếu, tôi có lý" – bởi lẽ đương nhiên không phải là có một số ít yếu kém. Bọn chúng đánh thì đánh không lại, chỉ mong có thể ôm một cái đùi nào đó mà tìm đường thoát nạn.
Văn Vũ nhìn thấy chú chim cánh cụt đang kêu gào thảm thiết với con gấu "mong được sự hỗ trợ bởi Đại nhân Trình tự số 2". Văn Vũ nhẹ nhàng oán hận làm cho Lâm Hải Phong bên cạnh choáng váng.
"Ông tới xử lý đi."
Văn Vũ, là người vốn ở trong cuộc họp này, thế nhưng Văn Vũ không quan tâm đến tất cả những thứ linh tinh này, chứ đừng nói đến việc chủ trì mọi công lý nhảm nhí đó. Tất cả việc của Văn Vũ là đi ra ngoài và ngồi xuống tại đây. Tất cả những thứ còn lại nên được quyết định bởi Ba bên - nhân tộc, hải tộc,trùng tộc – bọn họ sẽ cùng đưa ra quyết định.
Lâm Hải Phong cười khổ một tiếng, sau đó đưa tay gõ nhẹ lên bàn, thu hút sự chú ý của chim cánh cụt và gấu bắc cực.
"Vấn đề này, tôi nghĩ nên xử lý như thế này…"
…
"Lạc Lạc, ngươi và Victor gần đây như thế nào hả?"
"May mắn thay là chúng tôi vẫn rất tốt, Anh Victor chăm sóc tôi rất tốt. Ông chủ, ngài không biết đâu. Anh Victor và tôi đã thấy rất nhiều điều thú vị…"
Lâm Hải Phong giải quyết mâu thuẫn giữa các chủng tộc một cách có phương pháp. Văn Vũ không có việc gì phải làm, vì vậy anh nói chuyện với Lạc Lạc và hỏi về tình hình gần đây của hai con vật nuôi linh hồn.
Chương 1515 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]