Một loài Chuột túi thần thú, cho dù là đánh lén cũng không thể gây ra bất kỳ điều gì cho hai người!
Đúng như suy nghĩ của Tần Thiên, con Chuột túi vừa ra khỏi hồ liền dùng tay đấm vào mặt Thiên Thần, kèm theo tiếng "rắc rắc"vỡ vụn. Mặt nạ sắt trên mặt Thiên Thần nứt toác ra có thể nhìn thấy bằng mắt thường và sau đó hóa thành mạt sắt rơi mà rơi xuống đất. Sau đó nắm đấm của chuột túi vẫn tiếp tục đấm sâu hơn cho đến khi chạm đến đỉnh mặt của vị Thiên Thần thì mới dừng lại.
Vị Thiên Thần không thèm di chuyển, nhưng con Chuột túi này lại đột nhiên phát ra tiếng hét thê thảm…
Dưới đòn đánh nặng tay, xương bàn tay của nó đã bị gãy…
"Bùm!"
Vị Thiên Thần đã đấm trả lại với một cú đấm nặng nề!
Nắm đấm đánh vào làn sóng không khí, hóa lỏng không khí dưới áp lực nặng nề, và ngay lập tức giáng một cú đấm nặng nề vào đầu con Chuột túi, và ngay trong nháy mắt lập tức bắn ra tung tóe các sắc màu đen, đỏ và trắng của máu thịt mà xuống mặt đất.
Sự khác biệt về sức mạnh khiến trận chiến trở nên đơn giản rõ ràng hơn…
Giết một loài động vật thần thú một cách tùy tiện, vị Thiên Thần mặt không chút thay đổi lại chạm vào hồ nước. Lần này bởi vì trong hồ nước đã trống rỗng không còn vật sống gì, cho nên hồ nước dễ dàng bị thu vào trong nhẫn không gian.
Làm xong chuyện này, Thiên Thần quay đầu lại nói với Tần Thiên với vẻ mặt bình tĩnh mà mở miệng nói.
"Nhiệm vụ hoàn thành, đi thôi."
"Ừm."
Tần Thiên gật đầu, đồng thời quan sát khuôn mặt khi không còn mang mặt nạ của Thiên Thần mà mang theo ý cười.
"Tôi đã nói này Thiên Thần, anh không phải là đẹp trai hay sao, sao anh phải lấy mặt nạ che đi khuôn mặt của mình thế nhỉ."
Tần Thiên giễu cợt nở nụ cười nhìn vẻ mặt Thiên Thần. Vị Thiên Thần, với tư cách là vị thần hộ mệnh của nơi tập trung Yến Kinh, bình thường luôn đeo một chiếc mặt nạ. Và đã có những suy đoán về bộ mặt thật của vị Thiên Thần như là vị Thiên Thần đó có bộ mặt ghê tởm, hoặc vị Thiên Thần có khuôn mặt bị biến dạng, hoặc vị thần đó không có ngũ quan hoàn chỉnh, tóm lại là nói đủ thứ hỗn độn, cái gì cũng đều nói…
Nhưng mà ngày hôm nay Tần Thiên được nhìn thấy như vậy, ừm, Tần Thiên có vốn để trở về khoe khoang với mọi người rồi.
Tần Thiên nghĩ đến thế này, liền chậm rãi đi ra ngoài phía sau Thiên Thần, nhưng trong đầu nhớ lại khuôn mặt của Thiên Thần, Tần Thiên anh ta càng ngày càng cảm thấy quen thuộc.
Thật lâu sau đó, nụ cười trên mặt Tần Thiên dần tắt… Anh nghĩ đến những bức ảnh gia đình được đặt trong phòng khách buổi họp mặt của Lâm Thiên Tuyết…
"Ừng ực…"
Tiếng nuốt nước bọt xuất hiện xuyên thấu trong hang động yên lặng, Tần Thiên trên trán đột nhiên toát ra mồ hôi lạnh. Sự trở lại của vị Thiên Thần trùng hợp với một người chỉ tồn tại trong những lời đồn đại, cho đến khi bước chân của vị Thiên Thần trước mặt khẽ khựng lại.
"Tôi hình như đã quên mất cái gì đó…"
Thiên Thần dường như đang lẩm bẩm nói chuyện với chính mình, sau đó liền sờ lên nhẫn không gian, từ trong đó lấy ra một cái mặt nạ khác rồi đeo lên mặt. Thiên Thần làm xong hết thảy mọi việc thì mới quay đầu nhìn về phía Tần Thiên.
"Mọi thứ xảy ra ở đây tại ngày hôm nay đều thuộc về bí mật cấp SSS, vì vậy…"
Tần Thiên chậm rãi lùi về phía sau, sợ rằng Thiên Thần sẽ tấn công giết chết mình. Thế nhưng đòn tấn công mà Tần Thiên anh ta đã đoán trước đã không xảy ra, mà thay vào đó là Thiên Thần lại mỉm cười với Tần Thiên.
"Vì anh cũng là chức nghiệp quân sự, hôm nay hiện tại cứ tạm thời như thế đi. Hôm nay anh cái gì cũng không thấy, anh có hiểu không?"
"…Đã hiểu…"
Tần Thiên đi ra khỏi huyệt động vẫn trong trạng thái hoảng hốt, cho đến khi anh ta hội họp với đại quân, cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, cho đến khi anh ta trở lại nơi tập trung Sydney.
Màn đêm buông xuống, Tần Thiên nằm trên giường nhớ lại những cảnh tượng xảy ra ngày hôm nay, nhưng khuôn mặt của Cuồng Lưu cứ lởn vởn trong tâm trí anh ta…
Xét về trí tuệ mưu tính, Tần Thiên thật sự không giỏi lắm, nhưng chuyện Thiên Thần là Cuồng Lưu, cho dù không thông minh lắm thì cũng có thể đoán được chuyện này lớn cỡ nào!
Anh ta hiện là người của Lâm Thiên Tuyết, mà Lâm Thiên Tuyết đang cố gắng củng cố quyền lực của mình ở Yến Kinh. Bùa hộ mệnh của Lâm Thiên Tuyết chắc chắn là con gái duy nhất của Lâm Hải Phong. Tuy nhiên, một khi Cuồng Lưu vẫn chưa chết, con trai của Lâm Hải Phong vẫn chưa chết, vậy thì mọi kế hoạch, tất cả các biện pháp an toàn sẽ bị lật đổ!
Lâm Hải Phong có lẽ cũng không quan tâm đến chuyện sống chết của Lâm Thiên Tuyết, ông ta chỉ muốn dùng bàn tay của Lâm Thiên Tuyết để phát hiện ra những nhân tố bất ổn bên trong Yến Kinh!
Bùa hộ mệnh của Lâm Thiên Tuyết không cứu được mạng cô, đó chỉ là một cái bẫy do Lâm Hải Phong giăng ra!
Thậm chí Lâm Hải Phong bồi dưỡng Lâm Khuyết cũng không phải dựa vào quan niệm xưa nay trọng nam khinh nữ, mà là Thiên Thần ở bên cạnh gây áp lực!
Chỉ vì thân phận thật sự của Thiên Thần mà mọi chuyện hoàn toàn khác!
Chuyện này không thể che giấu, Tần Thiên khuyên Lâm Thiên Tuyết nên buông càng sớm càng tốt thì còn có thể giữ được quân hàm. Một khi tin tức bị che giấu, Lâm Thiên Tuyết đi đến con đường tối, sau đó cô ta chỉ có thể bị xử lý!!
Chương 1522 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]