Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1530: CHƯƠNG 1530: TRỞLẠI THIÊN CUNG

Áo choàng đen che kín toàn thân, mặt nạ trên mặt cũng đã đổi thành kiểu dáng khác, lại kết hợp với sức mạnh Thiên Thần của mình, không lo có nguy cơ bị lộ.

Thiên Thần bước nhanh vào trong nội thành, đi thẳng đến gần chỗ ở của Lâm Thiên Tuyết, sau đó trèo tường lẻn vào trong không giấu vết, cũng không làm kinh động đến bất kỳ ai, dễ dàng như vào nhà của mình.

Di chuyển chậm rãi trong bóng tối của căn nhà, trong chốc lát Thiên Thần đã đến phòng tập hợp đã hẹn sẵn với Lâm Thiên Tuyết. Sau tiếng gõ cửa, cửa phòng mở ra, bên trong là Lâm Thiên Tuyết với vẻ mặt tiều tụy.

“Thiên Thần đại nhân…”

Vành mắt Lâm Thiên Tuyết sưng đỏ giống như vừa mới khóc. Thiên Thần thấy vậy nhẹ nhàng xoa đầu cô, sau đó ra hiệu cho cô nhanh chóng vào phòng.

Vừa bước vào cửa, Thiên Thần liền nhận thấy ba luồng sinh khí.

“Tần Thiên, Arthur, Agoul…ừm, ba người này cũng đủ rồi.”

Thiên Thần lạnh nhạt nhận xét một câu. Sức mạnh của Tần Thiên và Arthur thì không cần phải bàn cãi, còn Agoul cũng là cường giả quân đội đầu quân cho Lâm Thiên Tuyết, là trình tự số 22, cũng là một phá hạn giả có sức mạnh phi thường.

Ba người này chính là con át chủ bài trong tay Lâm Thiên Tuyết, cũng là ba phá hạn giả cấp 6 cô có thể bảo đảm độ tin cậy…

Còn số lượng phá hạn giả cấp 6 trong tay Lâm Hải Phong gấp hàng chục, hàng trăm lần ở đây. Chẳng trách khi Lâm Thiên Tuyết nghe tin Lâm Hải Phong chuẩn bị tiến hành một cuộc thanh tẩy đã rất hoảng sợ, trong đầu chỉ nghĩ cách giữ lại cái mạng của mình, khoảng cách sức mạnh thực sự quá lớn.

Thiên Thần vừa bước vào phòng, Lâm Thiên Tuyết đã sốt ruột hỏi: “Khi nào chúng ta xuất phát?”

“Ngay lúc này, bây giờ thu dọn đồ đạc đi.”

Lời nói của Thiên Thần ngắn gọn súc tích, nhưng vừa dứt lời, một giọng nói khác đột nhiên vang lên bên cạnh.

“Tiểu Tuyết, hay là đừng bướng nữa, đi xin lỗi tư lệnh Lâm đi. Tôi nghĩ ông ấy nhất định sẽ tha thứ cho cô. Đừng nói với tôi cái gì mà giam cầm cả đời, cả đời không thể gặp được Ngọc Quỳnh, tôi nghĩ không thể như vậy đâu.”

Tần Thiên nhìn mặt nạ sắt của Thiên Thần, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm anh ta, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo, luôn cảm thấy chuyện này rất không bình thường.

“Tiểu Tuyết, tuy rằng tư lệnh Lâm trị quân nghiêm khắc, cứng rắn, nhưng ông ấy không phải là người không có tình người. Chuyện đến nước này, tôi nghĩ cô đi nhận lỗi rồi xin lỗi, chắc là vẫn sẽ giam giữ, nhưng nhiều lắm cũng chỉ giam cô trong căn nhà này thôi. Thậm chí Ngọc Quỳnh cũng thường đến thăm cô. Cần gì phải làm những chuyện này, đến hành tinh Châu Phi chịu tội. Tiểu Tuyết, hổ dữ không ăn thịt con…”

Tần Thiên nhìn chằm chằm Thiên Thần, chỉ thiếu điều nói thẳng ra là tên nhóc này không có ý tốt, đồng thời không ngừng thuyết phục Lâm Thiên Tuyết. Tuy nhiên câu “hổ dữ không ăn thịt con” vừa dứt khỏi miệng, Thiên Thần ở bên cạnh đột nhiên cười khẩy…

Sau đó anh ta quay đầu, không thèm để ý Tần Thiên, chỉ nhìn Lâm Thiên Tuyết nói: “Người của tư lệnh Lâm đang trên đường đến đây rồi, nhưng người của tôi sẽ đến đây trước một bước. Hiện tại không nên đánh rắn động cỏ, đợi người của tôi đến thì chúng ta đi. À đúng rồi, tư lệnh Lâm đã đưa ra phán quyết cho cô rồi, căn phòng riêng ở tầng cuối cùng của nhà tù Hắc Uyên, điều kiện cũng không tệ, tù chung thân…”

“Không thể nào!”

Tần Thiên lại xen vào, trong giọng nói tràn đầy sự không tin tưởng đối với Thiên Thần. Nhưng lời nói thành thật này lại bị cái vẫy tay của Lâm Thiên Tuyết cắt ngang.

“Tần Thiên, không cần nói gì nữa, so với cha của tôi, thì tôi càng tin tưởng anh…Thiên Thần đại nhân hơn.”

Như đã hạ quyết tâm, gương mặt tiều tụy của Lâm Thiên Tuyết dần dần trở nên kiên nghị, cô gật nhẹ đầu với Thiên Thần, đồng thời hỏi: “Người của anh khi nào đến?”

“Khi nào đến sẽ báo tin cho tôi, cô cứ thu dọn đồ trước đi, khi có tin tức chúng ta sẽ lập tức hành động.”

Lại trở lại thiên cung một lần nữa, cũng không có cảm xúc gì đặc biệt, thực tế mấy năm nay Văn Vũ thỉnh thoảng cũng lang thang ở thiên cung mấy lần. Không có lợi ích lớn, nhưng lợi ích nhỏ thì liên tục có.

“Dẫn đường đi.”

Nói một tiếng với Bạch ở bên cạnh, ông ta mỉm cười, sau đó lấy từ trong nhẫn không gian ra một thứ giống như la bàn. Theo chuyển động của kim chỉ nam, trong chốc lát, Bạch đã xác định được vị trí.

“Chỗ này, đi theo tôi.”

Tốc độ của Văn Vũ cực nhanh, so với cậu, tốc độ của Bạch thực sự kém hơn rất nhiều…

Văn Vũ cũng không bế Bạch chạy điên cuồng, cậu vừa quan sát phong cảnh xung quanh vừa trò chuyện với ông ta.

“Cuộc sống ở ma giới thế nào rồi?”

“Vẫn như vậy, toàn bộ ma giới đều hôi thối, toát ra dáng vẻ cằn cỗi, giống như sắp chết vậy. Nhưng mấy năm nay thu hoạch được cũng không ít, ừm, nên nói là thu hoạch của Diệp Nam không ít, tên nhóc đó…”

Giọng Bạch kéo dài, không biết là đang thở dài hay đang vui mừng.

“Diệp Nam?”

Văn Vũ lại có chút ngạc nhiên.

“Ông vẫn chưa giải quyết Diệp Nam?”

“Giải quyết Diệp Nam? Tại sao tôi phải giải quyết cậu ta?”

Mặt Bạch đầy vẻ vô tội, giống như một con cừu nhỏ vô hại… Văn Vũ cũng không muốn nói thêm về vấn đề này với người đang giả bộ như Bạch, liền chuyển sang chuyện khác.

“Sức chiến đấu cấp cao của ma tộc… ừm, có dự đoán nào đáng tin không, chủ yếu là về những phá hạn giả cấp 10?”

Nghe thấy câu hỏi này, vẻ mặt của Bạch lập tức trở nên nghiêm túc.

Chương 1530 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!