Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1550: CHƯƠNG 1550: ĐƯỜNGNHẤT ? KHÔNG PHẢI LÀ.... 1

Đòn tấn công vừa rồi đã đánh trúng Đường Hạo Phi, chẳng qua cũng chỉ như là giúp Đường Hạo Phi cởi quần áo mà thôi…

"Chẳng lẽ… Tên này sẽ tỉnh lại sao? Không phải Thiên Thần nói chỉ cần công kích thân thể Đường Hạo Phi, thì Đường Hạo Phi sẽ tự động tỉnh lại hay sao?"

Giờ phút này, Đường Hạo Phi tràn đầy sức sống uy nghiêm, nhưng mà thân thể vẫn nằm trên mặt đất không có động tĩnh, trong lồng ngực cũng không có phập phồng lên xuống rõ ràng. Diệp Nam không hiểu tình huống hiện tại là như thế nào, anh ta chỉ lặng lẽ tiến về phía trước hai bước.

Sau đó, Diệp Nam anh ta nhìn thấy đôi mắt trong suốt ấy!

Đó là loại ánh mắt nào vậy…

Trong trẻo, tươi sáng, có chút buồn ngủ mông lung, và sự trống rỗng mờ mịt. Đôi mắt ấy nhìn thẳng lên bầu trời bị bao phủ bởi lớp bụi và năng lượng thoát ra, lại như thể là người bình thường đang bàng hoàng ngẩn người.

Diệp Nam đá nhẹ vào hai chân Đường Hạo Phi.

"Anh làm tôi sợ đến nhảy dựng này… Này, tôi nói này Đường Hạo Phi, anh lần này đã ngủ đủ lâu rồi đấy."

Hành động của Diệp Nam làm phiền Đường Hạo Phi, ánh mắt Đường Hạo Phi khẽ đảo, thản nhiên mà liếc nhìn Diệp Nam, không hề có sát khí, cũng thiếu luôn cảm xúc dao động. Tuy nhiên, ánh mắt này vẫn làm cho Diệp Nam cảm nhận được một loại ảo giác về cái nhìn chằm chằm giống như mãnh thú đang theo dõi kia.

Diệp Nam anh chỉ có thể nói với một nụ cười mạnh mẽ: "Nếu anh đã tỉnh, thì chúng ta nên thảo luận kế hoạch bước tiếp theo…"

"Là kế hoạch sao…"

Một tiếng trầm đục vang lên, Đường Hạo Phi ánh mắt chậm rãi trở lại khôi phục tiêu điểm. Đường Hạo Phi vẫn bất động thanh sắc nằm không nhúc nhích, chỉ mở miệng hỏi: "Tôi đã ngủ bao lâu rồi…"

"Trong vòng chưa đầy năm năm rưỡi, tôi không thể nhớ chính xác thời gian."

"A, bây giờ tôi đang ở đâu? Có phải là Thành Phố Thiên Không Vĩnh Hằng của Yến Kinh không?"

"Đúng vậy, anh không biết tôi đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực để cứu anh đâu…"

Diệp Nam vừa nói được một nửa thì đã bị Đường Hạo Phi cắt ngang.

Đường Hạo Phi anh ta chống đỡ nữa người trên của mình, cơ thể của anh ta phát ra tiếng kêu cót két. Sau đó, Đường Hạo Phi nhìn quanh một lúc lâu, trong mắt anh ta đột nhiên lộ ra một tia phức tạp.

"Tôi nhớ rõ ở đây, đây hẳn là nơi đặt tháp điều khiển trung tâm của Thành Phố Thiên Không Vĩnh Hằng? Đống hỗn độn này là do anh làm ra à?"

Diệp Nam có chút không kiên nhẫn mà nóng nảy hẳn lên, nhưng trước sức mạnh của Đường Hạo Phi, anh ta chỉ có thể làm theo lời Đường Hạo Phi mà đáp: "Chính là tôi đã làm đấy. Tôi đã cho nổ tung tháp điều khiển trung tâm của Thành Phố Thiên Không Vĩnh Hằng. Đừng cảm ơn tôi…"

"Tôi không muốn cảm ơn anh."

Chưa kịp dứt lời, Diệp Nam đã hoa cả mắt. Vốn là Đường Hạo Phi nửa người nằm trên mặt đất bây giờ lại đột ngột đứng ở trước mặt anh ta. Sau đó Đường Hạo Phi đã gắt gao nắm chặt cổ áo của Diệp Nam. Sức mạnh đáng sợ khiến Diệp Nam không thể chống lại bất kỳ suy nghĩ nào…

Trong giây tiếp theo, một âm thanh trầm thấp vang lên bên tai Diệp Nam anh ta.

"Nói như vậy, thì anh là kẻ thù?"

Diệp Nam sửng sốt, sau đó vẽ mặt thay đổi kịch liệt!

"Đường… Đường… Đường Nhất?"

Là "cộng sự" của Thiên Thần, Diệp Nam đương nhiên được nghe kể về những chuyện đã xảy ra với Đường Hạo Phi và sự vướng mắc giữa Đường Nhất và Đường Nhị.

Vốn dĩ còn tưởng rằng Đường Nhất đã sớm bị Đường Nhị đánh bại và hoàn toàn biến mất trên thế giới này, nhưng bây giờ từ đôi mắt trong veo của Đường Nhất, Diệp Nam lập tức nhận ra có gì đó không ổn…

Tất cả các kế hoạch của Nima đều dựa vào việc Đường Hạo Phi là Đường Nhị, một khi Đường Hạo Phi đổi lại thành Đường Nhất… Không phải là không công khi Diệp Nam anh ta thả ra vị đại ca Đường Nhất này ra ngoài để chính anh ta chịu tội hay sao…

"Đường Nhất… Ừm, cái xưng hô này đối với tôi, cũng khá thích hợp."

Khóe miệng của Đường Hạo Phi nhếch lên một nụ cười, nhưng anh không có hành động gì thêm — Tên của Diệp Nam, Đường Hạo Phi cũng đã từng nghe nói qua. Nếu Avengers của tiểu tử này không bị xóa sổ, thì tiểu tử này hoàn toàn không thể bị giết. Mặc dù Đường Hạo Phi muốn thử xem anh ta có thể trường sinh thế nào, nhưng bây giờ là không phải lúc.

"Tôi cho anh một cơ hội, hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra bây giờ…"

Diệp Nam lộ ra vẻ bất lực, cho đến khi một cơn gió thoảng qua, Diệp Nam mới nhanh chóng bình tĩnh lại.

" Ý chí của Trái đất, ừm, mẹ của chúng ta, muốn gặp anh."

Đường Hạo Phi im lặng suy nghĩ, một lúc lâu sau mới lắc đầu. Đường Hạo Phi ra quyền nhanh như chớp, uy lực không hề chùng xuống… Khả năng khống chế sức mạnh của Đường Hạo Phi đã đạt đến giới hạn nhất định.

Đường Hạo Phi lại ngẩng đầu nhìn Diệp Nam, sát ý trong mắt xẹt qua.

"Bùm."

Một nắm đấm thẳng đơn giản đánh mạnh vào cơ thể Diệp Nam, nhưng ngoài cảm giác va chạm mãnh liệt ra thì không có tác dụng gì đối với thân thể của Diệp Nam anh ta.

"Thân thể bất tử ư? Tương đối bất khả chiến bại hay là tuyệt đối bất khả chiến bại?"

Đường Hạo Phi nghĩ về những rắc rối về chức nghiệp của Diệp Nam, sau đó anh ta đặt Diệp Nam xuống và nói với Diệp Nam: "Vậy thì hãy dẫn đường đi…"

Chương 1550 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!