Quả đúng với cái tên gọi Tiêm Tinh.
“Thế nên chủ nhân đã bố trí chiến trường phân tầng để đối phó với tình huống này, Thiên cung cũng thế, năng lực đất đai ở đây đều vượt xa bản thể của trái đất, thậm chí còn có năng lực tự mình khôi phục. Giống như ở thế giới đại tiên hiệp, thời điểm cuối cùng trước khi thiên cung bị đột phá, cục diện thế giới bị nghiền nát nhưng thiên cung vẫn còn nguyên vẹn. Đúng rồi, tôi phải nhắc nhở cậu một chút, chiến trường phân tầng không căn cứ theo cấp bậc mà căn cứ theo năng lực chiến đấu. Khi chiến trường phân tầng xuất hiện ở thế giới đại tiên hiệp là cấp năm. ừm, chính là trong trận chiến xếp hạng trình tự đầu tiên…”
Văn Vũ nghe xong thì yên lặng.
Chiến trường phân tầng ở trái đất thực ra đã xuất hiện từ lâu rồi.
“Nhưng bây giờ cũng không tính là muộn, chỉ là xây dựng chậm hơn năm năm thôi, đây cũng không phải vấn đề to tát gì.”
Văn Vũ nghe Bạch nói vậy thì lộ ra vẻ cười khổ: “Chỉ sợ vẫn phải chậm thêm nữa.”
“Hả? Không cần… Cậu lo lắng về Đường Hạo Phi đúng không? Không cần lo lắng, Đường Hạo Phi đã được thả ra rồi.”
Bạch không để ý đến vẻ ngạc nhiên của Văn Vũ, giống như đang cùng Văn Vũ nói chuyện phiếm.
“Tôi đưa cậu đến đây là vì hai mục đích, thứ nhất là muốn giao Sơ Hào cho cậu. Thứ hai là Ý chí trái đất không yên tâm về cậu, nên muốn thả Đường Hạo Phi ra để áp chế cậu. Nói cách khác, đây là một âm mưu, cậu mắc bẫy rồi.”
“Còn nữa, chuyện cậu và Đường Hạo Phi là người trọng sinh cũng không còn là bí mật nữa, ý chí trái đất chuẩn bị tiết lộ cho tất cả mọi người biết rồi. Đường Hạo Phi là quân cờ của chủ nhân, còn cậu thì sao? Chắc là của Ma chủ rồi, cậu đoán xem, nếu chủ nhân biết chuyện này thì sẽ nghĩ thế nào.”
“Cử người thủ hộ đi giết cậu còn là nhẹ đấy, tên đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ cần duỗi một ngón tay cũng đủ giết chết cậu rồi. Đừng tưởng dạo này cậu ăn sung mặc sướng có nghĩa là không có chuyện gì, cậu nghĩ đẹp thật, nguy hiểm không bao giờ ở xa chúng ta đâu.”
“Còn cả ý chí trái đất nữa, tôi không biết thế giới của các cậu đang xảy ra chuyện gì, nhưng theo lý mà nói thì trái đất không thể tự sản sinh ra ý thức. Bên trong nhất định có một vài sự thay đổi, ừm, chắc là vấn đề trọng sinh. À, tôi nhắc nhở cậu thêm một câu nữa, đừng bao giờ nghĩ bản thân mình quá quan trọng! Đối với một hành tinh mà nói thì tất cả mọi sinh mệnh tồn tại trên người nó chỉ giống như một loại ký sinh trùng mà thôi, tốt cũng được, xấu cũng không sao, dù sao cũng chỉ là mang theo trên người chút đồ. Đừng tưởng các người chiến đấu vì nó thì nó sẽ quý trọng các người, trên thực tế, hành tinh có nhiều sự lựa chọn hơn con người rất nhiều. Văn Vũ, cậu phải cẩn thận, ý chí trái đất bây giờ vô cùng bất thường.”
“Còn cái tên Thiên Thần kia nữa, bây giờ là thần hộ mệnh của Yến Kinh, cậu biết không? Tất cả các cậu đều đánh giá thấp anh ta rồi, thực ra anh ta vô cùng khủng bố, tâm cơ, trí lực, thậm chí vũ lực đều vô cùng tốt. Đúng rồi, nghe nói anh ta là con trai của Lâm Hải Phong, tên là Lâm Cuồng Lưu, cậu cũng quen đúng không?”
Bạch nói xong thì nhìn sang Văn Vũ, ông ta thấy hai mắt Văn Vũ ban đầu là kinh ngạc, tiếp theo là hoảng hốt, sau đó lại yên lặng, cuối cùng là bình tĩnh.
“Tại sao lại nói với tôi những lời này?”
Văn Vũ không động thủ mà hỏi ngược lại.
“Chỉ là vấn đề lập trường mà thôi. Tôi có lập trường của mình, bây giờ hợp tác cùng Ý chí trái đất thì tất nhiên cũng có mục đích của mình. Cậu ở đây giúp đỡ tôi rất nhiều, bây giờ cậu cũng không ra tay với tôi, chứng tỏ cậu hiểu tôi.”
“Thế giới này không có trắng đen rõ ràng, cũng không phải tôi đứng phía đối lập với cậu thì là kẻ thù của cậu, càng không phải bạn bè của cậu sẽ mãi mãi là bạn bè của cậu, không phải kẻ thù sẽ mãi là kẻ thù. Tôi có nguyên tắc của tôi, cũng có suy nghĩ của tôi, chỗ này…”
Bạch chỉ vào bức tường xung quanh kho báu bí mật.
“Có thể ngăn cách mọi cảm giác, cậu không cảm nhận được bên ngoài, người bên ngoài cũng không cảm nhận được bên trong. Đây là một nơi thích hợp để nói những chuyện bí ẩn.”
“Ví dụ như những chuyện ông vừa nói với tôi?”
“Không, đó chỉ là bắt đầu thôi…”
Bạch nói xong thì nhanh chóng rời đi, Văn Vũ vẫn ngồi tại chỗ suy nghĩ về những gì Bạch nói, sau đó khẽ thở dài.
Tất cả những lời ông ta nói đều là sự thật, bản chất vấn đề cũng giống lời Bạch nói.
Từ lâu Văn Vũ đã biết chuyện mình trọng sinh có liên quan đến Ma chủ. Văn Vũ cũng biết không có chuyện Ma chủ vô duyên vô cớ giúp mình, nếu Ma chủ đã có thể sử dụng Thông thiên để kéo mình trở lại thời gian trước khi mạt thế xảy ra thì chắc chắn có mục đích gì đó. Xét theo một khía cạnh nào đó thì Văn Vũ đúng là quân cờ của Ma chủ, là kẻ thù không đội trời chung của Ý chí trái đất.
Như vậy xem ra Ý chí trái đất muốn nhằm vào mình hoàn toàn chính đáng.
Bị hành tinh mẹ của mình coi là kẻ thù… Điều này ngay từ thời khắc trọng sinh đã như thế rồi. Văn Vũ không cảm thấy tuyệt vọng, khổ sở, chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp. Ngày trước cậu không nghĩ đến những chuyện này, nhưng Bạch vừa chỉ ra những vấn đề của Văn Vũ.
“Văn Vũ, cậu là người nhưng lập trường lại không đứng về phía con người, cho dù cậu không phải quân cờ của ma chủ thì Ý chí trái đất cũng sẽ coi là như vậy. Ma chủ giúp cậu trọng sinh thì cậu phải làm việc theo ý Ma chủ, đến tận khi nào Ma chủ đạt được mục đích của mình. Tạm thời không bàn đến chuyện mục đích này là tốt hay xấu, chỉ riêng chuyện này đã khiến Ý chí trái đất nghĩ cậu là kẻ thù rồi.”
Chương 1563 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]