Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1569: CHƯƠNG 1569: XIN LỖI

Sự chấn động này cực kỳ yếu ớt, ngay cả với năng lực của Đường Hạo Phi cũng chỉ có thể mơ hồ nhận ra, huống chi những người khác – bọn họ vẫn xem mũi nhìn tim, cụp mi rũ mắt chờ ở một bên.

Cùng với sự rung động không ngừng, khi trên mặt đất chậm rãi rơi ra một chút ánh sáng trắng, hai mắt sáng Thiên Thần lên, nói: "Đến rồi."

Sau đó, Đường Hạo Phi nhìn ánh sáng trắng trên mặt đất ngưng tụ không ngừng, cuối cùng ngưng tụ thành một quả cầu nhỏ phát ra ánh sáng trắng.

Nó giống hệt viên cầu trong ký ức, Đường Hạo Phi chỉ nhìn thoáng qua đã biết chức năng của thứ này — hình ảnh ký ức thứ hai. Cùng lúc đó, hơi thở vô cùng thân thiết trên đó đã giải thích rõ ràng cho Đường Hạo Phi biết chính xác thứ này đến từ tay ai.

Tới lúc này, trong lòng Đường Hạo Phi không còn nửa điểm hoài nghi —— đây là bút tích của ý chí Trái Đất.

Bên tai đột ngột phát ra giọng nói không phân biệt ra nam hay nữ.

“Con của ta…”

Giọng nói trầm thấp, như có như không, nhưng lại ẩn chứa một loại ma lực mê hoặc khác. Dưới tác động của giọng nói, Đường Hạo Phi theo bản năng nắm lấy quả cầu ký ức trồi lên từ mặt đất, rồi mọi thứ trước mặt bắt đầu mờ mịt.

Loại trải nghiệm này giống lần trước như đúc, linh hồn rời khỏi thể xác, sau đó bị túm vào ảo cảnh kỳ quái nào đó.

Lúc này Đường Hạo Phi đã biết chuyện gì đang xảy ra, nên cũng không kinh ngạc mà im lặng chờ đợi một hồi lâu. Khi trước mặt xuất hiện quang ảnh, Đường Hạo Phi lập tức tập trung cao độ, nhanh chóng nhìn xung quanh.

Chỗ lọt vào trong tầm mắt chỉ là đầy vết thương, đống đổ nát…

Tiếng gió hoang gào thét thê lương, cả vùng đất dường như mất đi sức sống. Những ngọn núi phía xa giống như bị một con chó gặm đã sụp đổ làm đôi. Không có ai xung quanh ngoại trừ bản thân Đường Hạo Phi.

Trong không khí nồng nặc mùi hôi thối, nồng độ ma khí dày đặc như vậy thậm chí cũng khiến Đường Hạo Phi có chút khó chịu – có lẽ đó chỉ là nguyên nhân chủ nhân của cơ thể này quá yếu.

Tựu chung lại, Đường Hạo Phi hiểu được sự khó xử của tình huống trong ảo cảnh mà không cần phải kể lại.

Đây là Trái Đất, Trái Đất sắp sửa diệt vong.

Lão Đường từ từ cúi xuống nhặt một nắm cát trên mặt đất, cát chảy dài theo ngón tay, nhưng trong đó nó lại thiếu nhiều yếu tố cần thiết để nuôi dưỡng sự sống…

Vi sinh vật, nguyên tố quý hiếm, chất dinh dưỡng… không có trong này. Cát này chỉ đơn thuần là cát thôi.

“Phù…”

Đường Hạo Phi thở ra một hơi ủ rũ, ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm như đang nói chuyện với chính mình: “Cho nên, lần này ông muốn cho tôi xem cái gì đây…”

Không ai đáp lại câu hỏi của Đường Hạo Phi, cho đến khi bầu trời trên đầu anh ta đột nhiên tách ra, một bóng đen mờ mịt xuất hiện ở cuối bầu trời.

“Chết!”

Giọng điệu uy nghiêm to lớn vang vọng khắp bầu trời. Sau đó, bóng đen giơ tay phải lên, đầu ngón tay chợt lóe lên một tia sáng xám xịt.

Tia sáng bắn ra đánh vào bề mặt không xa trước mặt Đường Hạo Phi, nhìn ánh sáng xám xịt xuyên qua bề mặt, Đường Hạo Phi chỉ nheo mắt lại, cẩn thận nhìn bóng dáng cuối chân trời.

Đó là Văn Vũ… Ừm, ngược lại không phải bởi vì bề ngoài, bộ phận nhỏ là bởi vì cảm ứng mông lung nào đó, mà đại bộ phận là bởi vì giọng nói của Văn Vũ.

Không có chút khác biệt trong ấn tượng…

Khóe miệng Đường Hạo Phi chậm rãi nở nụ cười, nhưng ánh mắt càng ngày càng lạnh.

Chính vì mạnh mẽ nên Đường Hạo Phi mới có thể nhận ra sức mạnh ẩn chứa trong đòn tấn công của Văn Vũ.

Đây là độ cao mà dù mình trọng sinh mười lần cũng không thể đạt tới được! Đây là một đòn có thể hủy diệt thế giới!

Mặt đất dưới chân anh ta đột ngột rung lên, cát bụi lập tức bay lên, cát vàng mênh mông cuộn lên thành một cơn lốc xoáy, như muốn tẩy sạch mọi thứ trên đời, hơn nữa điều này chỉ là khởi đầu.

Mặt đất càng lúc càng rung chuyển dữ dội, cho đến khi mặt đất đột ngột nứt ra, vô số vết nứt xuất hiện trong hư không, sau đó nứt ra ngày càng lớn. Những vết nứt này giống như hố đen nuốt chửng tất cả, muốn phân liệt tinh thể, hủy diệt tất cả thế gian.

Trong bóng tối mờ mịt, Đường Hạo Phi dường như nghe thấy tiếng kêu rên thảm thiết từ dưới chân mình, trong lòng Đường Hạo Phi đột nhiên xuất hiện một cảm xúc phức tạp đến đau lòng…

Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ sao? Không, đây chỉ là cảm ứng giữa ý chí Trái Đất và con trai ông ta mà thôi…

“Chết! Chết cho tôi!!!”

Âm thanh vang dội bầu trời bùng nổ ra lần nữa, âm thanh tràn đầy cuồng bạo, rồi một đòn khác từ trên trời rơi xuống, từ điểm công kích vừa rồi rơi xuống trung tâm trái đất.

Sau đó, vạn vật biến mất…

Tầm mắt dần kéo xa, linh hồn của Đường Hạo Phi từ từ lùi về phía sau cho đến khi anh ta rời khỏi bầu khí quyển, cho đến khi anh ta nhìn thấy toàn cảnh trái đất.

Hành tinh màu xanh nhạt ban đầu đã trở thành màu vàng đất, toàn bộ tinh thể toả ra dáng vẻ vô cùng cằn cỗi, mà hai đợt tấn công kinh hoàng liên tiếp vừa rồi đã hoàn toàn xuyên qua Trái Đất. Lúc này, những mảnh đất liên tục bị tróc ra khỏi Trái Đất, sợ rằng không đầy một ngày nữa, cả Trái Đất sẽ biến thành cát bụi đầy trời.

Tuy nhiên, đây không phải là bắt mắt nhất, điều thu hút sự chú ý của Đường Hạo Phi chính là vô số bóng người đứng bên ngoài bầu khí quyển.

Chương 1569 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!