Nơi ở của Đường Hạo Phi không xa, chính là kho củi trong sân, ừm, ra cửa rẽ trái ba bước…
Cho nên khi Văn Vũ vừa nghĩ thông suốt những điều này thì đã đến nơi rồi.
Tới đây, thái độ của Đường Nhất và Đường Nhị lập tức trở nên nghiêm trọng, hai người nhìn nhau, Đường Nhị đi tới trước cửa kho củi, dùng sức mở cửa gỗ ra.
Văn Vũ tức thì nhón chân nhìn vào bên trong, truy nhiên chỉ có mấy bó củi được chặt thành mảnh nhỏ, tới khi Đường Nhị bước vào, dò tìm sơ qua trên mặt đất, lập tức tìm thấy một sợi xích sắt.
“Kẽo kẹt ~”
Một âm thanh cọ xát vang lên chói tai khi Đường Nhị dùng sức, sau đó một tấm gỗ bị kéo ra, để lộ một cái hang tối như mực phía dưới.
“Đi thôi.”
Đường Nhị nói xong liền dẫn đầu tiến vào trong, theo sau là Đường Nhất và Văn Vũ.
…
Ngọn đuốc được thắp hai bên hang động vẫn còn sáng, nhưng bước vào trong hang không bao lâu, Văn Vũ đã nhìn thấy phía cuối cùng có hàng rào sắt.
Phía sau hàng rào sắt không có ánh sáng, nhưng với thị lực của Văn Vũ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người đang ngồi thẫn thờ trên nền đất.
Bóng người rất giống Đường Hạo Phi… Ừ, hay chính xác là hình dáng của Đường Hạo Phi, lúc này bóng người bị hàng rào nhốt lại đang gục đầu xuống như thể đang vừa ngồi trên mặt đất vừa ngủ.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ lập tức nheo mắt nhìn Đường Hạo Phi đang ở trước mặt một cách nghiêm túc.
“Vậy tôi nên gọi hắn là gì? Đường Tam?”
Nghe vậy, Đường Nhất gật đầu: “Chính là Đường Tam!”
Sau đó, Đường Nhất cầm cây đuốc bên người, dẫn đầu đi về phía hàng rào sắt.
…
Mãi đến khi đến gần, Văn Vũ mới có thể nhìn kỹ diện mạo của Đường Tam.
Chà, mái tóc bù xù và cơ thể trần trụi trông giống như một người hoang dã thiếu văn minh, toàn thân đầy sát khí và thú tính cực mạnh, cơ thể giống như một thùng thuốc súng sắp nổ tung!
“Trấn!”
“Trấn!”
Hai từ trấn đồng thời vang lên, sức mạnh của thần chú từ miệng của Đường Nhất và Đường Nhị bắt đầu khởi động, sau đó sức mạnh của thần chú phóng ra từ cơ thể của hai người, trực tiếp đánh vào hàng rào sắt trước mặt.
Hàng rào sắt lóe sáng một lúc, sau đó lại hiện lên với vẻ xám xịt tuy nhiên sức mạnh của thần chú đã gia tăng, xong việc, Đường Nhất và Đường Nhị đều cảm thấy nhẹ nhõm, Đường Nhất quay đầu lại nhìn Văn Vũ với vẻ mặt khổ tâm nói.
“Nghiêm túc mà nói, chúng tôi đều đã đánh giá thấp cái giá của sức mạnh, vốn dĩ tôi chỉ nghĩ rằng sự xuất hiện của Đường Nhị là sự thể hiện cuối cùng của cái giá sức mạnh, nhưng không ngờ tới thứ này lại xuất hiện…”
Đường Hạo Phi nói xong liền nhẹ nhàng gõ vào hàng rào sắt trước mặt, tiếng gõ giòn giã vang lên như tiếng súng xuất phát trên sân điền kinh, sau đó, Văn Vũ chỉ cảm thấy khung cảnh trước mặt thoắt qua một cái, khuôn mặt to lớn của Đường Hạo Phi lập tức xuất hiện ở ngay trước mặt!
“Rầm…Rầm!!!”
Âm thanh giống như tiếng thú hoang dã vang lên, mây âm bạo thổi tới trên hàng rào khiến hàng rào phát ra những tiếng động choáng ngợp, lúc này, Đường Tam sau hàng rào đang chảy nước miếng, mắt trợn trắng xóa, anh ta cười toe toét, mùi hôi thối từ trong miệng tỏa ra khiến Văn Vũ nhíu mày.
Đây không giống một con người chút nào.
…
Mười phút sau, có lẽ là đã quá mệt vì rống lên, Đường Tam cuối cùng cũng dừng lại, hàng rào sắt tội nghiệp cuối cùng cũng không bị phá nữa, trong suốt quá trình này, Đường Nhất và Đường Nhị đã yểm ít nhất là một trăm câu thần chú!
Một quá trình kỳ công, Văn Vũ thậm chí có thể cảm nhận được hai chàng trai này đã phải trải qua những ngày tháng ra sao trong thế giới tâm tương này.
Mỗi ngày có ít nhất một người canh gác xung quanh trong hang động để bổ sung sức mạnh phong ấn thần chú.
Tới khi Đường Tam bình tĩnh, Đường Nhất mới lên tiếng.
“Khi ở Thiên Cung, tôi đã chết tận năm lần và Đường Nhị đã xuất hiện. Trong trận chiến trang bị lấy căn nguyên, Đường Nhị chết tới sáu lần, sau đó được tôi phong ấn.”
“Thực ra lúc đó, thực lực của tôi đã yếu hơn Đường Nhị rất nhiều, nhưng trong quá trình đó không biết đã xảy ra chuyện gì mà sẽ luôn có một sô ngoại lực bù đắp cho sự tổn hại của tôi và đánh thức ý chí của tôi, vậy nên sau hai năm chìm vào giấc ngủ sâu, tôi tỉnh lại một lần nữa và nhìn thấy Đường Nhị.”
Đường Nhất nói xong rồi quay đầu nhìn Đường Nhị, nhưng Đường Nhị chỉ nghiêm nghị nhìn Đường Tam mà không để ý tới những lời này.
Đường Nhất nói tiếp: “Khi đó thực lực của hai người chúng tôi gần như ngang nhau, đồng thời hai người đều hiểu tranh đấu chẳng có ý nghĩa gì, cho nên chúng tôi đã cùng tạo ra thế giới tâm tương này, coi như vật phẩm điều chế trong giấc ngủ dài, kỳ thực tôi đã ý thức được việc bị phong ấn một trăm tám mươi năm, thậm chí cả đời đều như vậy, tuy nhiên khi thế giới tâm tương được hoàn thiện, Đường Tam lại xuất hiện…”
Đường Hạo Phi nói tới đây dường như lâm vào một cơn khủng hoảng.
“Tên này hoàn toàn không có tư duy nhận thức, anh ta giống như một con thú hoang phá hủy mọi thứ xung quanh theo bản năng, thậm chí bao gồm cả tôi và Đường Nhị phải đối mặt với con thú chỉ biết giết chóc dã man, tôi và Đường Nhị cũng nhận thức được sự nguy hiểm nên hợp sức để trấn áp và phong ấn anh ta. Chà, không có sự chết chóc trong thế giới tâm tương nhưng sau đó, chúng tôi phát hiện ra bản chất khó khăn của vấn đề này.”
Đường Hạo Phi nói tới đây rồi cười khổ một tiếng.
Chương 1586 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]