Lão Đường ngả ngớn huýt sáo, nhìn sàn đấu khói bụi mịt mù, cất giọng đầy phấn khích.
“Tôi biết bây giờ cậu có thể chịu được một quyền của tôi! Thế nào? Dễ chịu không?”
“Ha ha ha…”
Bụi tung mịt mù, Đường Hạo Phi có thể nhìn thấy một bóng người từ từ đứng dậy, sau đó bóng người đó khẽ vẫy tay một cái, bụt cát lắng xuống.
Dáng vẻ của Văn Vũ hoàn toàn lộ ra trước mặt mọi người.
“Làm sao có thể như thế được!”
Lâm Hải Phong ngồi trên ghế đứng bật dậy, nhìn bộ dáng của Văn Vũ thì không thể nào tin được.
“Quả nhiên… Đường Hạo Phi… Haizz…”
Dưới đáy biển sau, khi Bạch nhìn thấy bóng dáng Văn Vũ lại xuất hiện lần nữa thì thấp giọng thở dài, Diệp Nam đứng bên cạnh không hiểu gì cả.
Trên sàn đấu, Đường Hạo Phi vốn dĩ đang cười, nhưng khi nhìn thấy Văn Vũ xuất hiện trở lại thì nụ cười biến mất, nặng nề nuốt nước bọt một cái.
Bởi vì vết thương của Văn Vũ…
…
Chiếc mũi không cánh mà bay, môi trên môi dưới bị sức mạnh làm cho nát bét, răng cũng gãy hết.
Vết thương rất nặng… Nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Ngay cả một chức nghiệp giả cấp sáu cũng có thể sống sót ở mức độ chấn thương như thế này, nhưng vấn đề nằm ở mức độ nghiêm trọng của vết thương.
Cú đấm của Đường Hạo Phi có sức mạnh như thế nào, Lâm Hải Phong biết, Bạch cũng có thể phán đoán ra, mà hệ thống kỹ năng của Văn Vũ thế nào, hai người họ cũng biết.
Loại tổn thương này chỉ là chất xúc tác để Văn Vũ mạnh hơn mà thôi.
Trên thực tế, Đường Hạo Phi cảm thấy một đấm này của mình không giết được Văn Vũ - người sở hữu Huyết nhục chi chương và Cổ Long chi nộ, nhưng cũng đủ khả năng đánh bay đầu Văn Vũ. Nhưng khi Đường Hạo Phi nhìn thấy vết thương của Văn Vũ thì đã nhận ra được một sự thật.
Văn Vũ đã có thể đỡ đòn tấn công của Đường Hạo Phi một cách chính diện, càng đáng sợ hơn là Văn Vũ có quá nhiều kỹ năng, bây giờ Đường Hạo Phi đã không thể áp chế Văn Vũ nữa rồi. Anh ta không dám chắc chắn sẽ chiến thắng Văn Vũ trong cuộc đấu này!
“Năng lực của anh chỉ đến đây thôi à? Anh có chắc là mình không nương tay không?”
Văn Vũ nhếch môi, khóe miệng đầy máu, sau đó khởi động Huyết nhục chi chương…
Da thịt trên mặt Văn Vũ bắt đầu di chuyển, chỉ trong nháy mắt các vết thương đã khép lại, hàm răng cũng mọc lại lần nữa.
Văn Vũ thông thả đi về phía Đường Hạo Phi, nhìn anh ta một lát.
“Haizz…”
Văn Vũ khẽ thở dài.
“Anh không ổn, thực lực này của anh làm sao có thể khơi dậy ý chí chiến đấu của tôi cơ chứ?”
Đường Hạo Phi nhìn vẻ mặt thất vọng của Văn Vũ thì hít sâu một hơi, sau đó cả người biến mất!
“Cậu cứ đánh thẳng tôi đã rồi nói!”
Hai người lập tức thay đổi vị trí, Văn Vũ nhẹ nhàng xoay cổ, đứng nhìn Đường Hạo Phi đang đứng cách đó không xa.
“Chắc đây là cái giá phải trả của năng lực? Chậc chậc… Ban đầu mình còn định sử dụng Linh hồn chiến trường, nhưng bây giờ xem ra không cần thiết nữa.”
Văn Vũ nhìn Đường Hạo Phi, lộ ra một nụ cười không có chút ý tốt nào.
“Linh hồn chiến trường để lại cho Đường Nhị, còn anh? Bây giờ tôi sẽ dạy cho anh một bài học, gọi là làm thế nào để dạy các bạn nhỏ cách đánh nhau…”
Đường Hạo Phi nghe được câu nói châm chọc này thì tức giận đến bật cười!
“Chỉ dựa vào cậu?”
Bùm!
Thân thể lại một lần nữa xé mở không gian, trong cơn tức giận, Đường Hạo Phi không chút lưu tình, lao thẳng đến tấn công Văn Vũ, tay phải nắm chặt thành quyền!
Nhưng mà lần này, Văn Vũ cũng giơ tay phải lên!
“Bốp!”
Hai quyền chạm nhau…
Phía trước, lão Đường mặt mũi dữ tợn, gân xanh nổi lên, nắm đấm như trời giáng bị Văn Vũ chặn lại, không tiến thêm được.
Sức mạnh khổng lồ đè lên cổ tay Văn Vũ, khiến cổ tay Văn Vũ vang lên những tiếng “Răng rắc”.
Lại thêm một cú đấm chính diện nữa bị Văn Vũ chặn lại. Hai chân Văn Vũ hơi co lại, mặt đất dưới chân vỡ vụn, cả người giống như một cây đinh bị cắm xuống đất sâu hơn nửa mét, nhưng vẫn có thể ngăn cản được đòn tấn công của Đường Hạo Phi. Chuyện đáng sợ nhất đã xảy ra, mặc dù tố chất thân thể rất cao nhưng Đường Hạo Phi cũng không chiếm được ưu thế tuyệt đối!
“Sao có thể như thế được?”
Franke đứng bên cạnh Lâm Hải Phong, miệng há to như quả trứng, mắt chăm chú nhìn hai người đang giằng co trên sàn đấu, thực sự không dám tin.
Lâm Hải Phong thở dài một tiếng.
“Tố chất thân thể của Văn Vũ không biết đến đâu nhưng không thể so được với Đường Hạo Phi. Ở tình huống này, tố chất thân thể của hai người đó nhìn qua phải chênh nhau hai đến ba lần, chuyện này không được thích hợp cho lắm.”
“Đúng là không thích hợp…”
Sau khi bị Đường Hạo Phi đánh lén một quyền, Văn Vũ đã cảm thấy trạng thái của Đường Hạo Phi không bình thường - thiên phú của chủng tộc khoảng hai mươi vạn điểm, điểm này sẽ không bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài. Đây là sự đáng sợ của thiên phú chủng tộc so với tố chất thân thể. Cho dù tố chất thân thể của Đường Hạo Phi có suy đến đến mức chỉ còn một điểm thì hai mươi vạn điểm kia cũng đủ để anh ta là một chức nghiệp giả bình thường.
Nhưng bây giờ tố chất của Đường Hạo Phi vô cùng kỳ quái, theo như Văn Vũ phỏng đoán, tố chất thân thể của lão Đường (bao gồm tất cả các điểm kỹ năng) chỉ khoảng mười triệu điểm. Mức độ này phối hợp với thiên phú chủng tộc thì không thể chiếm thế thượng phong tuyệt đối khi đối mặt với Văn Vũ.
Chương 1611 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]