“Tất nhiên là càng sớm càng tốt, nhưng tôi phải đến chiến trường phân tầng xem xét tình hình ở đó trước đã. Hai ngày nữa ông tới tìm tôi, tôi sẽ nói chuyện chi tiết với ông. Nhưng tôi phải nói trước một chuyện: Thành phố chủ của chiến trường phân tầng thuộc về tôi, ông tốt nhất đừng duỗi tay đến, nếu không đừng trách tôi băm vằm móng vuốt của ông! Tôi sẽ cử con rối linh hồn đến bảo về thành phố chủ của chiến trường phân tầng.”
Văn Vũ không có năng lực, cũng không có dã tâm một mình ăn hết chiếc bánh kem chiến trường phân tầng, Văn Vũ ăn miếng bánh nhỏ là được rồi!
Hơn nữa, Văn Vũ cũng sợ chiến trường phân tầng sẽ giống như thành phố Thiên không vĩnh hằng. Nhưng Văn Vũ tự mình quản lý thành phố chủ của chiến trường phân tầng thì chắc sẽ không phát sinh chuyện cướp thế đoạt quyền đâu. Huống chi Văn Vũ chỉ muốn dùng chiến trường phân tầng để trốn thoát được một kiếp, còn sau này có sở hữu nó hay không cũng không quan trọng như vậy.
Tất cả chỉ là vấn đề thời gian!
“Không thành vấn đề!”
Lâm Hải Phong đồng ý. Đừng nói là Văn Vũ, cho dù là toàn bộ thế lực Yến Kinh cũng không có khả năng nuốt trọn chiến trường phân tầng. Đây chắc chắn sẽ là một hoạt động phát triển quy mô lớn liên quan đến toàn dân!
“Đúng rồi, lát nữa có một cuộc đấu giá, cậu có muốn đi cùng không?”
Lâm Hải Phong đưa ra lời mời, Văn Vũ suy nghĩ một chút mới phản ứng lại được, đây chính là chuyện Văn Vũ đã căn dặn Sơn Khôi trước trận đấu xếp hạng trình tự, mục đích chỉ là xuất hàng, nếu trong đó có đồ gì có ích thì Sơn Khôi đã giữ hết lại cho Văn Vũ rồi.
Thế nên, Văn Vũ lắc đầu: “Thôi, ông đi đi, tôi không có hứng thú với những chuyện đó.”
Văn Vũ nói xong thì lập tức biến thành một luồng ánh sáng đen, biến mất ở chân trời.
Sau khi trở lại phòng thí nghiệm linh hồn, Văn Vũ giải thích đơn giản cho Sơn Khôi một vài chuyện, sau đó điều nó đến hành tinh châu Phi để giám sát buổi đấu giá chuẩn bị diễn ra. Chờ đến khi Sơn Khôi đi rồi, Văn Vũ mới ngồi xuống ghế, chậm rãi nhắm mắt lại, âm thầm giao tiếp với CPU tinh vực hình tròn của chiến trường phân tầng.
Trong đầu Văn Vũ vang lên những âm thanh máy móc.
“Có muốn mở con đường dịch chuyển tức thời (truyền tống) của tinh vực hình tròn không?”
“Có.”
“Có ba cách mở.
Một, thiết lập cánh cửa truyền tống vĩnh viễn khổng lồ, quy mô là 100x100 (mét), có thể mở rộng quy mô, dễ dàng vận chuyển cả thiết bị hàng hóa vật tư… Lưu ý, một khi lựa chọn địa điểm thì sẽ không thể thay đổi được, hạn mức cao nhất của cánh cửa truyền tống khổng lồ là 100.
Hai, thiết lập cánh cửa truyền tống vĩnh viễn loại nhỏ, quy mô là 10x10 (mét), thuận tiện cho việc di chuyển người. Lưu ý, một khi lựa chọn địa điểm thì sẽ không thể thay đổi được, hạn mức cao nhất của cánh của truyền tống vĩnh viễn loại nhỏ là 1000.
Ba, con đường truyền tống một lần, loại truyền tống này chỉ để một mình chủ nhân của chiến trường phân tầng sử dụng, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào, để chủ nhân của chiến trường phân tầng có thể dễ dàng ra vào chiến trường phân tầng.”
“Lựa chọn loại thứ ba.”
“Chờ một lát…”
Thời gian chờ đợi cũng không lâu lắm, khoảng chừng một phút sau, trước mặt Văn Vũ bỗng xuất hiện một luồng sáng, luồng sáng này chậm rãi bao trùm lấy thân thể Văn Vũ. Văn Vũ cảm thấy phía trước có một lực hấp dẫn vô cùng, chờ đến khi Văn Vũ mở mắt ra thì trước mắt đã không còn là khung cảnh của phòng thí nghiệm linh hồn nữa mà là một quảng trường vô cùng rộng lớn.
…
Bầu trời trong xanh, Văn Vũ hít sâu một hơi, cảm nhận luồng không khí vô cùng trong lành mát mẻ, không khí không có mùi hôi khối của ma khí, cũng không bị ô nhiễm môi trường, một nơi vô cùng hoàn mỹ, phù hợp với tất cả mọi nhu cầu của trái đất.
Môi trường trong xanh và tự nhiên như thế này chính là một địa điểm thích hợp cho sự sinh sôi nảy nở. Văn Vũ lôi máy truyền tin trong nhẫn không gian ra liên lạc với Lâm hải Phong. Máy vừa được kết nối thì giọng nói của Lâm Hải Phong vang lên.
“Văn Vũ?”
“Không có việc gì.”
Văn Vũ trả lời đơn giản rồi cắt đứt liên lạc, chiến trường phân tầng không bị ngăn cách thông tin với thế giới bên ngoài.
Điều này rất thuận tiện.
Sau khi làm xong thí nghiệm đơn giản, Văn Vũ nhấc chân đi dọc theo con đường vắng vẻ không một bóng người.
Thành phố chủ của chiến trường phân tầng rộng khoảng một trăm vạn kilomet vuông, tương đương với thành phố Thiên không vĩnh hằng. Bởi vì trong cơ thể Văn Vũ có CPU điều khiển nên cậu có thể nhanh chóng cảm nhận được hệ thống điều khiển ở đây.
Nó nằm ở trung tâm thành phố - bên trong một tòa tháp lộng lẫy xa hoa.
Nhưng Văn Vũ cũng không vội vàng đến xem hệ thống điều khiển. Nếu như không có sự đồng ý của cậu thì không ai được phép vào chiến trường phân tầng, thế nên Văn Vũ có thể nhàn nhã đi dạo và thăm quan thành phố thuộc về mình!
…
Quảng trường dịch chuyển tức thời, khu trung tâm điều khiển, khu dân cư, khu công nghiệp, khu thương nghiệp, khu quân sự… Tất cả được chia thành khoảng ba mươi khu vực lớn nhỏ, trên đường có robot tuần tra và quét dọn, kiến trúc ở đây không khác thành phố Thiên không vĩnh hằng là mấy.
Cả hai đều xuất phát từ tay chủ nhân.
Văn Vũ lướt qua một số nơi, trọng điểm đặt ở khu vực quân sự. Khu quân sự của thành phố Thiên không vĩnh hằng cũng được bố trí ở vị trí như vậy, ngày đó Lâm Hải Phong đã phát hiện và nuôi cấy Thiên Thần, Văn Vũ cũng ôm hi vọng có thể tìm được thứ gì đó.
Nhưng mọi chuyện lại không như kỳ vọng của Văn Vũ, khu quân sự của thành phố chủ chỉ là một khu quân sự được quản lý chặt chẽ và quy củ, sản xuất một số thứ như rô bốt chiến đấu, mắt bay chiến đấu, xe tăng… không khác gì khu quân sự của khu tập trung Yến Kinh.
Chương 1623 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]