Khu 10 (Chiến khu cấp mười), lục địa số 0356, đây là một lục địa có diện tích tương tự với lục địa châu Mỹ, địa hình khá ẩm thấp,Văn Vũ thả hồn sủng thứ sáu Lạc Lạc ở đây.
“Sinh sôi nảy nở, mở rộng bộ tộc, nơi này chính là lãnh địa của mày. Thế nào? Thích không?”
Lạc Lạc gật đầu, hai chiếc râu run lên, hiển nhiên vô cùng vừa lòng.
Khu 8, lục địa số 053, diện tích tương đương với Hoa Hạ, môi trường chủ yếu là đồi núi.
“Tinh, nơi này cũng không tệ nhỉ?”
Văn Vũ đứng trên đỉnh núi khổng lồ cao gần hai mươi nghìn mét, vỗ đầu Tinh. Tinh gật đầu, hai mắt nhìn chằm chằm về ngọn núi phía xa, cự long siêng năng (có khi lười biếng) sẽ không bỏ qua cơ hội được ngắm nhìn đồi núi.
Khu 6, lục địa số 011, diện tích tương đương Nam Cực, địa hình chủ yếu là đồng bằng.
“Độc Nhãn, dẫn theo đám đàn em của mày đến đây. Từ nay về sau, nơi này chính là bãi săn của mày, chờ khi nào cấp bậc cao hơn thì lão đại lại đổi cho chúng mày một nơi cao cấp hơn!”
“OK!” Độc Nhãn sủa một tiếng, trên răng vẫn còn dính mấy mảnh thịt vụn.
“Bốp!”
Văn Vũ quyết đoán gõ lên đầu Độc Nhãn một cái.
Mẹ kiếp, lại không đánh răng, vệ sinh cá nhân quá tệ, lại còn lăng nhăng, bây giờ Văn Vũ cũng lười ôm Độc Nhãn…
Trở về thành phố chủ của chiến trường phân tầng, Văn Vũ thả Victor ra.
“Từ giờ trở đi mày có thể tùy ý dạo chơi trong chiến trường phân tầng.”
“Lão đại, vậy còn cậu thì sao?”
Hai mắt Victor sáng lên, từ khi Văn Vũ phân chia địa bàn cho những hồn sủng khác, Victor thông minh đã nhận ra có gì đó không ổn.
“Tao à…”
Giọng điệu của Văn Vũ hơi buồn bã.
“Bây giờ cái tao cần là khiêm tốn. Đúng rồi, Victor, tao giao cho mày một nhiệm vụ, sau này… Sau này… Nếu… Tao nói là nếu, nếu như tao không còn thì mày phải chăm sóc tốt cho các anh em đấy nhé.”
Victor lập tức trầm mặc.
Đám hồn sủng của Văn Vũ đều nghe nói về những vấn đề mà Văn Vũ gặp phải, không ai dám đảm bảo Văn Vũ có thể tránh thoát kiếp này!
“Lão đại, cậu phải cẩn thận đấy.”
“Mấy đứa chúng mày cũng thế.”
…
Sau đó, Văn Vũ lại đến một lục địa khác.
Khu bảy, lục địa số 0339…
Một vùng sa mạc cằn cỗi.
Vào ban đêm, ánh trăng soi sáng, cát vàng bay đầy trời, Văn Vũ không biết chủ nhân dùng phương pháp nào để tạo thành một chiến trường phân tầng tráng lệ như thế này, nhưng cảnh đẹp trước mắt thực sự vô cùng nên thơ.
Văn Vũ ngồi trên cồn cát nhỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, tiểu linh thú khẽ vuốt ve gò má Văn Vũ, dường như muốn xóa tan nỗi cô đơn của Văn Vũ.
“Nơi này thật tốt, nếu như ngày nào cũng có thể ngắm nhìn cảnh đêm đẹp như thế này thì cho dù chết ở đây cũng sẽ không cô đơn tịch mịch…”
Văn Vũ khẽ cảm khái, chờ đến tận khi mặt trăng ẩn mình, mặt trời ló rạng thì Văn Vũ mới đứng dậy.
Cậu nhẹ nhàng phủi cát trên người, sau đó đi về phía xa.
Đại lục 0339 ở khu 7 đúng là một nơi chôn cất tiêu chuẩn.
…
Văn Vũ trở lại thành phố chủ của chiến trường phân tầng, đi tới tháp trung tâm điều khiển. Nhưng lần này cậu không đến xem hệ thống điều khiển nữa mà đi xuống đường ngầm.
Tại đây, Văn Vũ lôi Sơ Hào ra, vùi sâu xuống đất dưới tháp trung tâm điều khiển, cảm nhận sức mạnh căn nguyên dần dần tỏa ra, khóe miệng Văn Vũ khẽ nhếch lên.
Sau đó, Văn Vũ nhanh chóng liên lạc với CPU của chiến trường phân tầng.
“Dịch chuyển tức thời.”
Ánh sáng lóe lên, bóng dáng Văn Vũ biến mất bên trong chiến trường phân tầng.
…
Trong phòng thí nghiệm linh hồn, phân thân của Sơn Khôi báo cáo cho Văn Vũ kết quả cuộc đấu giá. Thu hoạch chủ yếu là ma tinh chứ không có bảo vật nào có thể sử dụng.
Văn Vũ đợi Sơn Khôi báo cáo xong thì phất tay ra hiệu, nói “Đã biết”, sau đó nhanh chóng giao cho Sơn Khôi nhiệm vụ tiếp theo.
“Lát nữa ta sẽ mở con đường truyền tống trong chiến trường phân tầng để đưa nhân thủ vào bên trong, ta đã chọn cho chủng tộc của ngươi những lục địa phù hợp rồi. Bây giờ chúng ta sẽ dời tất cả mọi thứ ở hành tinh châu Phi đến chiến trường phân tầng, chỉ để lại khoảng 1% nhân số để bảo vệ châu Phi là được. Đúng rồi, còn cả đám thú biến dị dưới trướng Độc Nhãn nữa, bảo bọn chúng đến khu 6, lục địa 011 của chiến trường phân tầng tìm Độc Nhãn. Bắt đầu luôn đi.”
Văn Vũ ra lệnh xong thì phân thân của Sơn Khôi lập tức nhận lệnh. Văn Vũ cũng rời khỏi phòng thí nghiệm linh hồn, đến bãi đất trống bên cạnh liên lạc với hệ thống điều khiển.
“Có thể thiết lập một cánh cửa truyền tống vĩnh viễn khổng lồ ở đây không?”
“Có thể!”
“Số lượng cửa truyền tống còn lại 99 lần, thiết lập hoàn thành!”
Ánh sáng lóe lên, sau đó một cánh cửa có kích thước 100x100 được hình thành. Hành động quá lớn này đã khiến các thế lực khác cảm nhận được vô cùng rõ ràng, cánh cửa vừa xuất hiện thì máy truyền tin trong tay Văn Vũ lập tức kêu lên liên tục.
Điều này cũng có nghĩa là sự cạnh tranh và phân chia lợi ích chuẩn bị bắt đầu rồi…
Chương 1625 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]