Văn Vũ cũng nhìn ra sự bất mãn của Hải vương đối với mình, cậu chỉ ôm hai tay, nhìn chăm chú vào Hải vương, cho đến khi Hải vương hít sâu một hơi, tiến lên hai bước, cúi đầu chắp tay với Văn Vũ: “Xin chào… trình tự số 1 đại nhân.”
Văn Vũ gật đầu, xem như đã hả dạ, sau đó nói đến chính sự.
"Các cổng truyền tống trên đất liền đã được thiết lập xong, còn lại dưới hải dương, tôi sẽ thiết lập 3 cổng truyền tống lớn và 30 cổng truyền tống nhỏ. Không có vấn đề gì về số lượng chứ?"
“Không có vấn đề.”
Đề cập đến chuyện này, sự buồn bực vừa rồi của Hải vương liền tan biến, ngược lại vui vẻ ra mặt, mặt đầy kích động —— Đàn thú biến dị này thật sự dễ lừa gạt hơn nhân loại.
Văn Vũ nói xong liền bắt đầu công việc trong tay, cánh cổng truyền tống dần dần mở ra, Văn Vũ quay đầu lại nhìn Đường Hạo Phi.
“Tôi muốn gặp ý chí Trái Đất một chút, được không?”
Nghe câu hỏi của Văn Vũ, Đường Hạo Phi chỉ lắc đầu, mà Văn Vũ cũng không quá vướng bận vào vấn đề này, cậu chỉ gật đầu cho thấy mình đã rõ. Sau đó, khóe mắt cậu quét về phía Bạch, chỉ có Bạch là đang lộ ra một nụ cười khó hiểu với mình.
Điều này ngược lại làm Văn Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Cậu nhếch khóe miệng lên chứng tỏ kế hoạch đang diễn ra tốt đẹp, điều này sẽ giúp mình giải phóng đủ thời gian – vậy là đủ rồi.
Khi cổng truyền tống được dựng lên, giữa mấy người cũng không nói đến những chủ đề khác, Văn Vũ chỉ dẫn đầu bước vào cổng truyền tống tiến vào chiến trường phân tầng, mà Đường Hạo Phi suy nghĩ một chút, lập tức đi theo.
Không ai quan tâm đến việc hai người lần lượt rời đi.
Bạch và Thiên Thần quay người đi về phía sâu dưới đáy biển, có lẽ vì muốn nói về một số chủ đề riêng tư với ý chí Trái Đất, mà Hải vương thì vui mừng khôn xiết, lập tức lấy ra từ thắt lưng một còn ốc biển rất lớn rồi dùng sức thổi.
Với âm thanh "ù ù" truyền đi xa, lần lượt những tộc nhân Hải vương khác ở trong thành Thâm Lam lưng đeo hành lý, kéo theo gia đình của chúng vào cánh cổng truyền tống – từ bỏ quá khứ và hướng tới tương lai.
chiến trường Phân tầng có nghĩa hạ màn một thời đại cũ và bắt đầu thời đại mới.
…
Khối lục địa khu 6 số 1635.
Những tán rừng thưa thớt trong gió, ánh nắng chói chang làm cho khung cảnh trong lành và hữu tình.
“Thế nào? Nơi này chính là địa điểm ẩn cư tôi sắp xếp cho anh, phong cảnh rất đẹp chứ?”
Văn Vũ và Đường Hạo Phi sóng vai đứng ở bên cạnh một hồ nước nhỏ, tùy ý ngồi trên nham thạch ở bên hồ, ngắm cảnh bình yên hiếm có này, khá là thơ mộng.
“Ẩn cư? Tên nhóc cậu luôn bẫy tôi… khu 6, này nơi đâu phải địa điểm ẩn cư gì, tôi thấy cậu đang coi tôi trở thành Định Hải Thần Châm thì có.”
Đường Hạo Phi hi hi ha ha nói, Văn Vũ chỉ nhún vai không tỏ ý kiến gì.
"Đây mới chỉ là thời điểm cấp sáu. Mỗi lần thăng cấp, anh cần phải tìm một lục địa mới để sinh sống. Anh cũng hiểu được quy tắc chiến đấu của chiến trường phân tầng. Tôi yên tâm có anh tọa trấn trong chiến khu cao nhất."
Văn Vũ không chút nào che giấu tính toán nhỏ của mình, mà Đường Hạo Phi… thật ra cũng không dị nghị gì.
Với sức mạnh, tính cách và địa vị của lão Đường, cho dù sống ẩn dật, thì anh ta cũng sẽ tìm được việc để làm — trở thành một Định Hải Thần Châm, nếu không có việc gì phải làm, thì anh ta sẽ giúp thế giới. Đường Hạo Phi không có tổ chức, không có kỷ luật, không có lập trường dựa vào, đối với nhân viên ba không mà nói thì sự đáng tin cậy không gì tốt hơn.
Nhưng…
“Sao tôi có một loại ảo giác cậu đang lo hậu sự của tôi vậy?”
Lão Đường cười ha ha trêu ghẹo, mà Văn Vũ chỉ trầm mặc không nói. Sau một lúc lâu, lão Đường không cười nữa, anh ta chỉ ngẩng đầu nhìn không trung, trong miệng tràn đầy chua xót.
“Không giấu được nữa sao?”
“Đương nhiên không giấu được, đơn giản là vấn đề thời gian dài ngắn thôi.”
“Vậy cậu sẽ làm sao?”
"Cứ sống hết mức có thể thôi… Kể từ ngày mạt thế, tôi vẫn luôn giữ mục đích này. Tôi không ngờ rằng mặc dù tôi đã trở thành người mạnh nhất và trở thành trình tự số 1, tôi vẫn không thể thoát khỏi ma chú sống sót…"
Lão Đường trầm mặc.
“Vậy thì, sau khi sống sót thì sao?”
“Sau khi? Cho dù có sống hay không, thì từ đây thế gian không còn Văn Vũ nữa. Đạo lý rất đơn giản, tôi luôn không thể tránh thoát kiếp này, xuất hiện lần nữa và đánh vào thể diện của chủ nhân trước mặt mọi người vậy.”
Một logic đơn giản… Nhưng lại có nghĩa không đơn giản như vậy…
“Đường Hạo Phi ẩn cư không hỏi thế sự, Văn Vũ cậu mai danh ẩn tích… Chiến trường phân tầng tới đột ngột quá.”
Lão Đường chắp tay gối đầu, cảm khái nói —— Xét cho cùng, anh ta hiểu cái gọi là ý nghĩa của chiến trường phân tầng.
Điều này có nghĩa là thời đại trước đó, thời đại của thế lực kép của Văn Vũ Đường Hạo Phi đã kết thúc, đồng thời cũng có nghĩa là sự khởi đầu của một thời đại khác.
Trong vô thức, nhóm người mạnh nhất của thời đại trước cuối cùng cũng đứng ở giao điểm của thời đại và sự phân chia của thời đại, nhưng, với tư cách là nhân vật chính của thời đại trước, thì thời đại sau rốt cuộc không thuộc về họ.
“Đừng nói những cái đó nữa, nghĩ nhiều về cái tốt đẹp đi.”
Văn Vũ cười lấy ra hai lon bia, ném cho Đường Hạo Phi một lon, sau đó uống cạn.
"Chúng ta ra đi. Cái này gọi là thoái vị, nhường người đến sau. Biết đâu trong tương lai sẽ có người mạnh vượt qua tôi và anh thì sao? Trên thế gian, đời nào cũng có nhân tài xuất hiện, không phải sao…"
"Còn chúng ta, anh xem, nếu không có những thứ trằn trọc kia, thì anh ở đây làm ruộng, sống ẩn dật, không có việc gì thì chọc ghẹo Đường Nhị với Đường Tam. Tôi trốn ở một góc vô định, giống như thượng đế quan sát sự thay đổi của thế giới, nghĩ như vậy cũng khá tốt… "
Chương 1631 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]