Đại lục khu 6 số 011, Độc Nhãn mang theo một loại thủ hạ chạy như bay đang lao qua thảo nguyên mênh mông, tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, sức sống tràn đầy. Trên bầu trời, cự long giương cánh bay lượn. Phía trên Tinh, Lạc Lạc và Victor giống như điêu khắc, kích động đón cuồng phong, ngắm nhìn chân trời.
“Thật tốt… Không phải sao?”
Hình ảnh từ Vân Khôi truyền đến đã cho Văn Vũ thấy rõ cuộc sống hiện tại của Hồn sủng của mình. Cậu cảm giác bốn con Hồn sủng “Vô ưu vô lự”, Văn Vũ than nhẹ một tiếng, yên lặng đẩy cửa sắt trước mặt ra.
“Xẹt xẹt xẹt ~”
Cùng với âm thanh cọ xát chói tai vang lên, cửa lớn được mở ra, sau đó, Văn Vũ chậm rãi bước vào phòng.
Đây là một tầng hầm tối tăm, buồn tẻ và trống rỗng, ngoại trừ Văn Vũ cùng Sơn Khôi đi theo Văn Vũ trông như quản gia, thì toàn bộ không gian chỉ còn lại có một người.
“Nơi này không tồi.”
Âm thanh truyền đến từ trong bóng tối, cùng với âm thanh vang lên, chân đèn trên tường đột nhiên sáng lên một vầng sáng lấp lánh, chiếu rọi người nói.
Là Bạch.
Cũng chỉ có thể là Bạch —— hiện tại có thể nói hai câu với Văn Vũ, cũng chỉ còn lại lão quái vật sót lại của đại thế giới Tiên Hiệp…
“Nơi đó của ông thế nào?”
“Ý chí Trái Đất bị tôi tạm thời làm cho yên ổn, không rõ ý muốn của Thiên Thần, nhưng cậu ta và ý chí Trái Đất không cùng một đường. Về điểm này cậu ngược lại không cần nhọc lòng, sợ là sợ chủ nhân từ nơi khác đã biết tình huống của cậu… Loại cảm giác này không dễ chịu đúng chứ?”
“Cái gì không dễ chịu?”
“Chính là, loại cảm giác trên đầu dao, không biết khi nào sẽ rơi xuống.”
Văn Vũ trầm mặc, sau đó gật đầu.
“Cho nên, đã chuẩn bị xong hậu sự chưa?”
“Chuẩn bị thỏa đáng rồi.”
Một hỏi một đáp, hai người đã trao đổi thông tin xong rồi.
Bạch nhìn hai mắt bình tĩnh của Văn Vũ, cuối cùng vẫn cảm khái nói: “Đối mặt với tên kia, có thể bình tĩnh giống cậu, có thể cũng chỉ có mình cậu.”
“Sao? Chẳng lẽ tôi còn phải khóc thét, than khóc không thôi sao? Loại chuyện này duỗi đầu trái phải là một đao, rụt đầu cũng là một đao, không bằng dựa theo kế hoạch của ông mà làm.”
“Mấu chốt ở chỗ, xét cho cùng ông không đáng tin cậy…”
“Cậu chỉ có thể dựa vào tôi, không phải sao?”
Đối mặt với câu hỏi của Bạch, Văn Vũ hoàn toàn không nói nên lời – gốc rễ của vấn đề là ở thân phận của chính ông ta, một dạng bẩm sinh. Tai họa này sớm muộn gì cũng sẽ đến, chẳng lẽ Văn Vũ còn trách người khác dùng chuyện này để chèn ép mình sao? Với những lợi ích của việc trọng sinh, cậu đương nhiên phải đối mặt với những rủi ro liên quan. Đối với điều này, Văn Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng…
"Tôi có thể hỗ trợ cậu lên đến cấp tám. Phần còn lại, chỉ cần cậu làm theo kế hoạch là được, nhưng tôi đoán không phải là vấn đề lớn đối với cậu khi đối phó với mấy con chó săn của chủ nhân, vì vậy những gì cậu cần làm bây giờ chính là hợp tác với các hành động của tôi, cố gắng trở nên trầm trọng, điệu thấp điệu thấp và điệu thấp cho đến khi công việc chuẩn bị hoàn thành. Điều đó không có vấn đề gì chứ?"
“Không thành vấn đề.”
Bạch gật đầu.
“Vậy thì tôi yên tâm rồi.”
Nói xong, thân hình của Bạch biến mất.
Văn Vũ quay đầu lại, đưa ra mệnh lệnh cuối cùng cho Sơn Khôi ở phía sau.
“Bế quan, từ chối tiếp khách, ngoại trừ tên vừa rồi, ai tới tìm ta, thì cứ nói ta không ở đây là được.”
“Vâng, chủ nhân.”
Mãi đến khi Sơn Khôi lĩnh mệnh rời đi, Văn Vũ mới hít sâu một hơi, đi tới mép giường trong mật thất.
Cùng với ánh sáng màu xanh lục bảo nhấp nháy trên tay phải, Dây yêu thông thiên xuất hiện dưới tay Văn Vũ, nhìn quả xác đang dần dần mọc ra từ trên ngọn cây Dây yêu, Văn Vũ mỉm cười hài lòng.
Chuỗi tài chính bên ngoài vẫn tồn tại và hoạt động bình thường, dây chuyền sản xuất quyển trục kỹ năng của Văn Vũ cũng đã được dời về thành phố chính của chiến trường phân tầng. Nghe nói là đã đóng cửa, nhưng thực chất là đổi chỗ để nâng cao sức mạnh. Vấn đề quan trọng là cố gắng để lộ nó với mọi người càng ít càng tốt.
Điều này cũng không khó, khó chỉ là khi khoảnh khắc dao chém xuống.
Về vấn đề này, Văn Vũ đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Khi sự phát triển rực lửa của chiến trường phân tầng bắt đầu, cả thế giới trở nên bận rộn.
Chuỗi tài chính của Văn vận hành trơn tru. Là thành phố chính của chiến trường phân cấp nên lượng giao dịch hàng ngày không thua gì cựu sao châu Phi. Ngoài ra, nhóm dị nhân cũng đã tiến vào chiến trường phân tầng của thành phố.
Có một dòng xác chết ổn định và rất nhiều linh hồn được tạo ra, mà bản thân Văn Vũ chỉ ngồi yên lặng trong thành phố chính của chiến trường phân tầng, dường như đã bị thế giới lãng quên.
Bằng cách này, thời gian trôi nhanh.
Trong nháy mắt, ba năm trong nháy mắt trôi qua.
…
Ba năm sau, trận tranh hạng ba được tổ chức như đã định. Lần này, Văn Vũ không thể nhìn thấy phần thưởng vật phẩm cho Trận xếp hạng, và ngay cả phần thưởng thăng hoa kỹ năng cho xếp hạng 1 cũng bị người thống trị giảm xuống còn 1 lần - trên bề mặt, Người thống trị không chấp thuận những người chuyên nghiệp dựa vào. vào. Trận chiến xếp hạng tuần tự là các hoạt động cạnh tranh "không nguy hiểm" để giành phần thưởng.
Chương 1634 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]