Sự sai lệch thông tin là điều kiện tiên quyết để thực hiện âm mưu.
Vì vậy, đối với người cao một mét hai thì phần chuyện còn lại là đơn giản. Những người bảo vệ bảo địa, vì họ được gọi là người bảo vệ, điều đó chứng tỏ rằng họ có vị trí rõ ràng ở phía bên trái đất.Trước khi Chủ nhân không lên tiếng, thì bọn họ chỉ là những người quan sát thế giới. Làm một số người ngoài cuộc, thì họ nên duy trì thân phận siêu việt như một lẽ tất nhiên. Hơn nữa Trình tự 1 vẫn là Trình tự 1. Trước mặt mọi người, trình tự 1 sẽ là kẻ mà bị mệnh lệnh của Chủ nhân bắt lại, thì đó không phải là làm bẽ khuôn mặt của Chủ nhân hay sao? thậm chí là không thể giết! Cho dù Văn Vũ có phạm phải sai lầm lớn như thế nào, cho dù thân phận của Văn Vũ có chạm tới điểm mấu chốt thế nào, Văn Vũ vẫn là số một bất khả chiến bại trên thế giới.Và cái tên của Trình tự 1, bất kể có bí mật nào, điều đó quả thực là một chiếc ô dù to che cho Văn Vũ ngay bây giờ. Bởi vậy bọn họ chỉ có thể lựa chọn cách bắt giữ Văn Vũ, sau đó chờ chủ nhân trở lại sẽ quyết định thân phận của Văn Vũ!
Cũng giống như cảnh sát trước những ngày tận thế, cảnh sát không thể trưng ra bằng chứng thì không thể bắt người và không thể giam giữ ngay cả một kẻ giết người mà không có lý do.
Đạo lý này cũng giống như vậy.Vì thế, đây cũng là nhược điểm và tệ nạn lớn nhất của các sự hợp pháp – bọ họ thật sự có quá nhiều thứ để băn khoăn.
Mà một lục địa hoang vắng không có người sinh sống và chỉ có cảnh quan tráng lệ thực sự là một chiến trường tốt – bạn tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt, dù ồn ào cỡ nào, có rắc rối có lớn đến đâu và không có nhân chứng trực tiếp, thì vấn đề luôn có thể được giải quyết.
…
Đại lục số 0339, Khu vực 7, trên một khoảnh sa mạc cằn cỗi.
Giờ phút này, Văn Vũ đang ngồi trên cồn cát, nhìn mặt trời dần dần lên cao. Cho đến khi mặt trời tiến vào bầu trời, cát vàng xa xăm dần dần bay đi. Mà ở cuối bãi cát vàng kia, từ từ xuất hiện ba bóng người có độ cao khác nhau.
"Đại nhân Trình tự số 1."
Người thì chưa thấy rõ mà giọng nói đã vang lên từ xa truyền lại.
"Là tôi, các vị là ai?"
"Tôi là người bảo vệ khu bảo địa số 7, cứ gọi trực tiếp tôi là số 7."
Người một mét hai không ngừng vang lên tiếng bước chân, cho dù còn cách Văn Vũ rất xa, nhưng giọng nói của anh như văng vẳng bên tai Văn Vũ.
Văn Vũ chỉ liếc mắt nhìn một mét hai, liền dời tầm mắt về phía chân trời, lãnh đạm hỏi: "Tìm tôi có việc gì hay sao?"
"Chủ nhân muốn gặp mặt đại nhân một lần. Không biết đại nhân bây giờ có thời gian không?"
Giọng nói tôn trọng của một mét hai, và không có cảm xúc dao động nào, như thể anh ấy chỉ đang kể một sự thật.
"Ồ ~~~"
Văn Vũ vang lên một tiếng dài, sau đó đem cuộc đối thoại xoay chuyển.
"Đó là liên quan về sự trọng sinh hay sao? Tại sao các vị không nói cho tôi biết những gì các vị đã tra ra được gì và tìm thấy những gì đi?"
Lời của Văn Vũ vừa nói ra, thì bầu không khí đột nhiên ngưng trệ.
Cho tới bây giờ, Văn Vũ không còn cần thiết phải nói dối bọn họ nữa.
Một Mét Hai vô cùng xấu hổ.
Hai từ trọng sinh này được nói ra từ miệng trọng sinh giả thật sự giống một người đồng tính lén lút nói cho ngươi biết hôm nay ngươi mặc quần lót màu gì vậy.
Người nói thì nói một cách rất dõng dạc nhưng người nghe lại có chút ngại ngùng. Thậm chí anh ta không biết phải đáp lại sự thẳng thắn của Văn Vũ như thế nào nữa.
Thật lâu sau khi trầm mặc, Một Mét Hai mới bật ra một tiếng cười khẽ.
“Thì ra đại nhân trình tự số một nghe rất rõ ràng nhỉ, vậy thì vấn đề này dễ giải quyết rồi.”
Anh ta vừa nói bước chân lại càng lúc càng nhanh mãi cho đến khi anh ta mang hai đứa em trai đi đến nơi trước mặt Văn Vũ, chỉ cách anh chừng trăm mét, một cách rút ngắn khoảng cách cực đoan.
“Đại nhân vẫn nên đi theo chúng tôi một chuyến đi, truyện trọng sinh này, tôi nghĩ chủ nhân chắc chắn sẽ có một cách giải quyết công bằng.”
“Công bằng sao? Như thế nào gọi là cách giải quyết công bằng? Giết tôi sao? Hay là giam tôi trong tù đến già? Hay là tẩy não tôi, biên tôi thành một thứ ngu ngốc giống các anh vậy?”
Văn Vũ đáp lại một cách cợt nhả, trong giọng nói không hề có chút khoang nhượng nào.
Mà Một Mét Hai vẫn tươi cười không hề thay đổi, anh ta nhìn Văn Vũ từ trên xuống dưới, càng nhìn thì đôi lông mày anh ta càng nhíu chặt. Anh ta không hiểu vì lý do gì mà Văn Vũ lại không hề sợ hãi như vậy.
Đại khái là bởi vì tự tin vào thực lực của bản thân sao?
Đường Hạo Phi đã từng đánh một người trông coi bảo đại, nhưng mấy năm trước, Văn Vũ cũng đã từng đánh bại Đường Hạo Phi. Vì thế mà một trình tự số một cho rằng có thể đánh bại được một cường giả cấp mười một bằng thực lực của chính mình là điều đương nhiêu sao?
Nhưng mỗi người một khác…
Trình tự số một là cấp bảy mà người chức nghiệp cấp bảy cũng là cấp bảy. Ngươi thấy đấy, sự khác biệt chính là nằm ở chỗ này.
Một tên nhóc ngông cuồng… Hoặc là một tên ngốc căn bản không biết rõ lực lượng là thứ gì. Nếu như vậy thì may mắn rồi, cứ dứt khoát một chút.
Chương 1642 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]