Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1646: CHƯƠNG 1646: DANH TIẾNG MẠNH NHẤT 1

Cho nên, sự sai lệch trong thông tin có được, đã tương đương với việc hạn chế đi năng lực chiến đấu của Văn Vũ – không có sự gia trì kỹ năng của hồn sủng, chỉ dùng sức mạnh của bản thân muốn giết chết được cường giả cấp mười một, với thực lực hiện tại của Văn Vũ cũng không phải là không có khả năng, trực tiếp giết một người canh giữ bảo địa rồi chạy trốn, đây vốn là kế hoạch lúc đầu. Tuy nhiên, đám ba người Một Mét Hai lại quá mạnh, đã làm cho kế hoạch này trong nháy mắt bị hỏng mất một nửa.

Nhưng bây giờ, thông tin lại có biến hóa mới – Chủ nhân cũng không có ở trên trái đất. Ông ta sẽ không thể can thiệp vào tất cả mọi chuyện xảy ra trên trái đất! Mình cũng không cần phải đối mặt trực tiếp với một đại lão sát thủ cấp mười hai nữa! Điều này cũng có nghĩa là nỗi lo lắng duy nhất của Văn vũ đã không còn nữa!

Cái này chính là sức sống! Cái này có nghĩa là thời gian đang đứng về phía của Văn Vũ!

Đại khái Văn Vũ có thể trực tiếp dùng lực lượng mạnh nhất, trong một thời gian ngắn để kết thúc trận chiến này, sau đó sẽ giống như cướp đường chạy như điên, đồng thời thực hiện phần hai của kế hoạch!

Như vậy tất cả mọi thứ đã trở lại với đúng quỹ đạo!

Cho nên, chỉ vì một câu nói bất cẩn của Một Mét Hai, toàn bộ sự việc đã sang một bước ngoặt khác!

Đó chính là sự khác biệt giữa sự sống và cái chết!

Đây chính là thông tin trí mạng số một… không phải đối với Văn Vũ, mà là đối với đám người của anh ta.

Trong giây lát khí thế của Văn Vũ đã thay đổi.

Cái loại thay đổi này, giống như một đốm lửa nhỏ bé trong nháy mắt đã biến thành một mặt trời nóng bỏng, thậm chí Một Mét Hai cũng không hiểu tại sao Văn Vũ lại có sự thay đổi này.

Chẳng lẽ là vì biết được Chủ Nhân hiện tại không ở trái đất? Cái tin tức này thì có vấn đề gì chứ? Cậu ta thực sự nghĩ rằng cần phải để đích thân Chủ Nhân tự mình đến bắt cậu ta hay sao? Uy uy uy, mày đã quá tự cao rồi đấy…

Trong lòng Một Mét Hai muốn phun ra một đống câu chửi tục, nhưng sắc mặt lại bắt đầu trở nên ngưng trọng, Văn Vũ cũng không có ý định tự giơ tay để cho người ta tới trói, cho nên rốt cuộc, tất cả chuyện này vẫn phải dùng đến vũ lực.

Đúng vậy, dùng vũ lực là cách nhanh nhất để giải quyết vấn đề.

"Trở lại đây…"

Cùng với tiếng thì thầm của Văn Vũ, những phù văn màu tím đột nhiên sáng lên xung quanh người cậu, và sau khi những phù văn đó tan biến, một bóng dáng giống hệt với Văn Vũ, ở giữa không trung chậm rãi bước ra.

Hồn sủng thứ tư, Vô Diện, hoặc nói chính xác là Văn Vũ đang ở dưới trạng thái của Vô Diện.

Mà giờ phút này dáng vẻ của Vô Diện, có chút kinh khủng - một cánh tay đột ngột bị chặt đứt, một lượng lớn năng lực căn nguyên đang tràn vào miệng vết thương trên cánh tay, khiến cho khả năng chữa trị của linh văn quang hợp bỗng nhiên trở thành một trò đùa, lúc này Vô Diện chỉ có thể không ngừng huy động hỗn độn chi lực tràn vào vết thương, đồng thời tiêu hao lực sát thương kinh khủng do năng lực căn nguyên gây ra.

"Lão đại, cái năng lực căn nguyên kia… Rất phiền phức đấy, vừa tạo ra miệng vết thương nhưng khi dùng năng lực trị thương của linh văn quang hợp lại không có hiệu quả, chỉ có thể dùng hỗn độn chi lực để xoa dịu năng lực căn nguyên trước, rồi mới có thể khởi động được linh văn quang hợp."

"Cái Lão đầu trâu với cái búa lớn kia, sức lực cũng rất mạnh mẽ… thậm chí còn mạnh hơn cả Đường Hạo Phi! Còn cái gã cao gầy tong teo đó có thời gian chi lực giống như Franke, nhưng kỹ năng sử dụng của gã ta rất thuần thục, dù cho chúng ta có thể gây tổn thương cho gã ta như thế nào, thì gã ta cũng có thể quay ngược lại thời gian để hồi phục lại các vết thương, thậm chí tôi còn nghi ngờ rằng có khả năng gã ta có cả năng lực phục sinh nữa đấy."

"Lời nguyền hắc ám hoàn toàn vô dụng, bọn chúng sử dụng năng lực căn nguyên, thậm chí còn không cần tiêu hao hết năng lực căn nguyên đã có thể loại bỏ hết tất cả các loại nguyền rủa ra khỏi cơ thể, không những thế năng lực phòng ngự của năng lực căn nguyên rất mạnh mẽ, ngoại trừ hỗn độn chi lực có thể gây cho bọn chúng một chút phiền toái bên ngoài, thì những đòn tấn công năng lượng còn lại hoàn toàn không có tác dụng, và công kích vật lý cũng có một chút tác dụng nhất định, nhưng tố chất thân thể của chúng ta lại không cao bằng đám người đầu trâu đó…"

Thanh âm non nớt vang lên, Vô Diện đã đơn giản đánh giá sức chiến đấu của hai người, sau đó liền im lặng.

Là hồn sủng duy nhất có đủ điều kiện để tham gia trận chiến này, Vô Diện kỳ thật đã bày tỏ sự lo lắng của mình - mức độ phiền toái do năng lực căn nguyên gây ra, thậm chí còn vượt xa so với ước tính ban đầu.

Đây là một lực lượng mang tính khái niệm hơn là ý niệm!

Kỹ năng bình thường rơi vào trên người của bọn chúng, hiệu quả hoàn toàn giống như bằng không, không cần nghĩ, kỹ năng khái niệm cũng là một loại khác, muốn giết bọn chúng, thì đánh vật lý được xem là một giải pháp, nhưng bây giờ so với lúc trước Đường Hạo chạy tới giết người canh giữ của Bảo địa khác rất nhiều, cái gọi là "Ám tử số 9" kia cũng chỉ là một con gà yếu ớt, vừa nhìn đã thấy chính là một gã ăn thịt người nửa tàn tật, nhưng mà ba gã trước mặt lúc này khác hẳn với cái gã thùng rác lúc trước.

Chương 1646 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!