“Không còn cách khác, thậm chí còn chưa dùng ý chí Trái Đất thông báo cho chủ nhân nữa, chủ nhân đã phát hiện ra chỗ không đúng rồi, hắn ta sớm đã phái người điều tra ta, tới sớm như vậy, ta cũng chỉ là bị ép vào thế bất lực thôi mà.”
Trong lời nói của Văn Vũ không có gì ý gì là bị ép vào thế bất lực cả – Mặc dù không có sự cung cấp của mạng lưới giao dịch chiến trường phân tầng, sự gia tăng sức mạnh có thể chậm lại rất nhiều, nhưng đây chỉ là một lúc mà thôi , sau khi Văn Vũ tự giải quyết được những nguy hiểm tiềm ẩn của bản thân, anh vẫn sẽ quay trở lại Trái đất.
Hơn nữa, sau khi trận chiến kết thúc, Văn Vũ lại đối với cách dùng của hiện thực và ảo ảnh.ảo thực hoán đổi và ảo bùng phát ra nhiều sự hiểu biết nữa – Kỹ năng này không chỉ có thể được sử dụng để hỗ trợ trong chiến đấu mà nó còn là một khả năng vượt qua giới hạn của Văn Vũ nữa!
Có thể không đạt tới tính vĩnh viễn tăng gấp mười lần, nhưng Văn Vũ có thể nói giá trị cụ thể, một lần giới hạn tố chất cơ thể tăng lên 8.000 điểm, thứ cần thiết chỉ là một nhánh quang hợp linh văn.
Loại tốc độ thăng tiến này tuyệt đối kinh người, hơn nữa còn kết hợp kỹ năng như vậy,thứ Văn Vũ cần chỉ là thời gian, chỉ cần có đủ thời gian, Văn Vũ có thể tích lũy nền tảng của chính mình lên một tầm cao vượt xa tầm tay của người khác!
Hơn nữa, Văn Vũ là một con sói đơn độc, đưa hồn sủng vào không gian hồn kính chung, đi tới đâu mà không phải là nhà?
“Đúng rồi, còn có, chủ nhân vốn không ở trên Trái Đất, đây mới là nguyên nhân mà ta không bị tổn thất .”
Nghe thấy tin này, Bạch hơi khựng lại, rồi gật đầu nhưng nét mặt có chút hơi đau khổ – có quỷ mới biết hắn đau khổ cái đít…
Vẫn là Diệp Nam tiếp đề tài này.
“Được rồi, được rồi, nếu đại nhân Văn Vũ đã tới chỗ chúng tôi làm khách rồi, cái đó Fernas, lên món trước đi, chuẩn bị yến tiệc, chúng ta hôm nay uống một bữa trước!”
Nghe vậy, một con Ma vật phá giới hạn cấp mười ngồi ở phía sau đứng dậy rời đi, nhưng ánh mắt Văn Vũ lại lóe lên.
Đây là một con Ma cổ, chỉ mấy động tác đơn giản, Văn Vũ Đã ước lượng sức mạnh tổng quát của con quái vật này rồi—— tố chất cơ thể e rằng cũng hơn mấy chục vạn… tên Diệp Nam này, xem ra đã đánh giá thấp hắn rồi, sự lớn lên của tinh linh báo thù thật sự rất biến thái.
Diệp Nam một điệu bộ vui vẻ – tên này ở trên Trái đất, giống như là tiểu đệ của Bạch vậy, vậy mà tới Ma giới, hơ hơ, hắn đúng là có bản lĩnh mà!
Một thành chủ khống chế cả một thành trì, thành chủ này còn lại một con lão quái cấp mười một, dưới trướng cả một đống người, hắn sợ cái đít? E rằng khi quân bộ Ma tộc biết tới sự tồn tại của Diệp Nam rồi, đều sẽ không muốn động tới tên này.
Mà Văn Vũ chỉ là mặt không biểu cảm mà tiếp nhận ý tốt của Diệp Nam – ân ân oán oán trước kia của hai người, đều bị cả hai giấu nơi sâu nhất ở trong lòng.
Một sự thỏa hiệp xuất phát từ lợi ích…
Diệp Nam sắp xếp một chỗ ngồi cho Văn Vũ, không mất nhiều thời gian, Fernas đã đưa một đoàn đủ loại người hầu Ma tộc về, trên tay bọn họ bê đủ loại bộ phận của các sinh vật sống, thậm chí còn có chút động đậy, giống như là còn sống vậy.
Đây là bữa ăn của Ma tộc, nhìn vẻ mặt hài lòng của Diệp Nam, ừm, đây chắc hẳn là một bữa tiệc thịnh soạn.
Mặc dù Văn Vũ cảm thấy hơi ghê tởm.
Khi các món ăn được sắp xếp lại với nhau, bầu không khí trở nên ấm áp hơn rất nhiều, hơn nữa Văn Vũ đơn giản quan sát là nhìn ra được, Cho dù vẻ mặt của Diệp Nam vô cùng cường hãn, nhưng hắn vẫn nói chuyện vô cùng cung kính với Bạch… Không biết Bạch đã dạy bảo như thế nào nữa.
Một lúc sau, khi Văn Vũ đã ăn uống no đủ, cuối cùng Bạch cũng lên tiếng.
"Công tác chuẩn bị trước đã hoàn thành chưa?"
Nghe được những lời này, Văn Vũ gật đầu, sau đó lục trong nhẫn không gian ném ra hai cái thi thể.
Đó là thi thể của người có chiếc đầu bò treo trên cổ và Amida.
Bề ngoài của thi thể người có chiếc đầu bò thì không có gì, chỉ là có một cái lỗ thủng lớn trên đầu thôi, nhưng thi thể Amida… tên này chết có chút khổ sở, toàn thân anh ta bị Văn Vũ xé toạc, chỉ còn một đống thịt thối bầy nhầy không thể nào mà nhìn thấy hình dạng nữa.
Hai thi thể tùy ý bị Văn Vũ ném trên mặt đất, sau đó Văn Vũ lại tìm kiếm trong nhẫn không gian, lấy ra hai viên ma tinh trong suốt từ nhẫn không gian đặt lên bàn.
Hai ma tinh cấp mười một và hai thân thể cường giả cấp mười một, đây là chiến lợi phẩm của trận chiến lần này, đồng thời cũng là mấu chốt của kế hoạch tiếp theo.
Nhìn thấy cái xác mà Văn Vũ ngẫu nhiên ném sang một bên, Bạch và Diệp Nam không có động tĩnh gì. Thay vào đó, là con ma vật cấp mười một tên là Lôi Âu Gia vừa thấy là hai mắt liền lóe sáng. Anh ta nhìn chằm chằm vào ma tinh và thi thể, ánh mắt đầy tham lam, cho đến khi bắt gặp ánh mắt của Văn Vũ.
Đôi mắt của Văn Vũ chứa đầy sự trêu chọc và chế giễu, thậm chí có cả một nụ cười nhẹ và mong đợi, và đủ loại cảm xúc phức tạp khiến Lôi Âu Gia từ từ nheo mắt lại.
Chương 1657 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]