“Đến bảo địa siêu cấp số 32 ở biên giới Trung Quốc, tận tay đưa thứ này cho người bảo vệ bảo địa trong đó.”
“Tôi hiểu rồi.”
Có một mảnh đất như vậy trên thế gian, nó rộng lớn, nó vô tận, nó gánh vác vô số sinh mạng, nó sinh ra vô số sinh mệnh siêu cấp.
Những sinh mạng sinh tồn trên đó được gọi là ma giới…
Có lẽ ban đầu nó vốn không được gọi là ma giới, nhưng theo những tranh chấp và cướp đoạt, theo những tiếng chửi mắng bi thương của những người dân trên thế giới, theo thời gian, tên gọi ban đầu của thế giới này đã bị lãng quên , hoặc vì nỗi sợ của mọi người, hoặc vì sự kiêu ngạo của những sinh mạng trên vùng đất này, tóm lại cái tên ma giới đã được lưu truyền như thế.
Nó tượng trưng cho sự hủy diệt và thảm họa, nó toát lên hơi thở của sự mục nát và tuyệt vọng, nó tượng trưng cho sự kết thúc của vô số thế giới, nó là khởi nguồn của mọi thảm họa.
Tuy nhiên, thật nực cười là không hiểu vì lý do gì mà không có bất kỳ sinh vật nào bay ra khỏi ranh giới của hành tinh này, ngắm ngía thật kỹ nó từ xa.
Giống như một chiếc gông cùm vô hình, lại giống như một loại hạn chế kỳ lạ nào đó, kể cả là ma vật cấp 11 cũng chưa bao giờ có ý nghĩ đó trong đầu. Có lẽ trong mắt họ, hành tinh này cũng không khác gì những cục đất hình tròn bị họ tiêu diệt hoàn toàn.
Cho đến ngày hôm nay…
Hoặc có thể…
Hơn mười năm trước…
…
Từ lâu đã quên tên của thiên hà nơi có ma giới, nhưng không thể quên được tên của hành tinh đó…
Lierda…
Nơi của khởi nguồn và hi vọng, ừm, đó thực sự là cái tên rất lâu rất lâu trước đây rồi. Có lẽ bây giờ, nên gọi cái hành tinh bỏ đi đổ nát trước mặt là “ma giới” thì tốt hơn.
Đứng trong hư không, toàn thân toát ra vẻ trong trắng thuần khiết, giống như ngọn nguồn của tất cả, mang theo hi vọng vô tận nhìn về phía xa, đập vào mắt lại chỉ là một hành tinh dị dạng kỳ lạ.
Nhìn tổng thể, ma giới chỉ là một hành tinh hình bán cầu, nửa phần trên trông bình thường, chỉ là hơi to một chút, Hằng Tinh sợ là còn nhỏ hơn nó, nhưng nửa phần dưới dường như chịu sự tấn công khủng bố cấp hủy diệt, những vết nứt không đều khiến toàn bộ hành tinh bị cắt đứt, bộ phận bên dưới không cánh mà bay, để lộ địa tầng và nham thạch nóng chảy đang cuộn trào bên trong.
Dưới tác động của lực hấp dẫn của hành tinh và một lực chưa biết nào đó, dung nham vẫn không ngừng chảy, tuy toàn bộ thế giới về cơ bản vẫn duy trì vận hành bình thường, nhưng bất luận nhìn từ phương diện nào thì đây cũng là một thế giới đã bị hủy diệt.
Tái tạo lại hành tinh…có thể, thậm chí còn có thể cư trú trên hành tinh này.
Tuy nhiên chỉ có hành tinh này thì không thể.
Càng bay càng gần cho đến khi còn cách hành tinh này không xa, có thể mơ hồ nhìn thấy căn nguyên chi lực khổng lồ và sát ý ẩn chứa trong sức sống mãnh liệt toát ra từ những vết nứt trên hành tinh. Nói đúng ra, hành tinh này đã đi đến cuối con đường rồi, nhưng chính vì có sự tồn tại của chúng ta mà hành tinh này mới duy trì được đến ngày hôm nay, lần lượt phát động những cuộc chiến tranh xâm lược khủng khiếp. Tuy nhiên đây chỉ là duy trì, không thể giải quyết được gốc rễ của vấn đề.
Cho đến bây giờ, ngay cả người đó cũng bất lực, chỉ có thể yên lặng chờ đợi cái chết đang đến gần.
“Cho nên, ông mới gọi tôi đến đây, ông bạn già của tôi…”
Khẽ lẩm bẩm, nhưng âm thanh càng ngày càng vang xa, cho đến khi có tiếng gọi từ xa truyền đến: “Ông nói nhảm nhiều quá.”
…
Không gian trong khoảnh khắc này giống như một tờ giấy bị gấp làm đôi, chỉ cần một bước là đã vượt qua khoảng cách rất xa đến chỗ những vết nứt đáng sợ bên dưới hành tinh.
Dưới chân là khoảng hư không mênh mông vô tận, trên đầu là biển lửa đang sôi trào, mà ở trung tâm biển lửa đó có một bướu thịt khổng lồ dài gần vạn mét bám vào đó.
Bướu thịt giống như trái tim của ma giới, đang không ngừng rung động nhẹ, đồng thời từng đợt căn nguyên chi lực toát ra từ bướu thịt đó nhanh chóng hòa vào toàn bộ ngôi sao để duy trì sự vận hành bình thường cho ma giới.
Dừng lại quan sát một lúc rồi khẽ lắc đầu.
Hành tinh này thực sự đã chết rồi, mỗi giờ mỗi khắc đều có vô số căn nguyên chi lực bỗng dưng tan biến , nếu không phải có sự tồn tại của bướu thịt, dùng bản thân làm trái tim của thế giới, và dùng sức mạnh cấp 12 không ngừng tạo ra căn nguyên chi lực để duy trì sự chuyển động của thế giới, sợ là hành tinh này sớm đã không còn tồn tại trên thế gian rồi.
Nhưng sản sinh ra ít hơn mất đi…cho nên một cảnh tượng lúng túng đã xuất hiện, giống như một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối ngã trên giường bệnh, dùng những loại thuốc đắt tiền để duy trì sự sống, nhưng sinh mạng đã đi đến cuối con đường không phải một con số có thể nối tiếp, từ đó đủ để giải thích tất cả những gì xảy ra ở đây và kết quả cuối cùng. Cứ theo tình hình này thì không quá năm năm, hành tinh này sẽ hoàn toàn sụp đổ và tan biến, mà đây cũng là lý do cơ bản cho sự hiện diện của người đó đây.
“Bắt đầu đi.”
Âm thanh truyền ra từ trong bướu thịt, mà cũng chỉ như thì thầm đáp lại một câu: “Vậy thì bắt đầu thôi.”
Chương 1667 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]