“Những thứ bên ngoài, quả thực không thể gây trở ngại cho chúng ta, chúng thậm chí còn không thể đến được đây. Nhưng tôi chưa từng nói ở mặt cắt này không tồn tại sinh vật mà…”
Ngữ khí của Bạch kéo dài. Còn Văn Vũ chỉ im lặng cảm nhận mọi thứ xung quanh.
Sinh vật, tạm thời Văn Vũ chưa cảm nhận được, tuy nhiên mùi chết chóc và sát khí trong không khí lại khiến toàn thân Văn Vũ bất giác nổi da gà.
Dấu hiệu của nguy hiểm lại một lần nữa nổi lên. Lúc đầu Văn Vũ chỉ nghĩ rằng đây là ám hiệu tâm linh của lá chắn che chở thế giới đối với ma chủng muốn tìm hiểu bí mật. Tuy nhiên sau khi bước vào phía bên kia của lá chắn che chở thế giới, Văn Vũ lại mơ hồ cảm nhận được có vẻ không phải như vậy…
Tất cả mọi thứ ở đây đối với Văn Vũ, không, có lẽ là đối với toàn bộ sinh mệnh đều có ác ý sâu đậm. Thậm chí bản năng nhận thức nguy hiểm còn không ngừng nhắc nhở Văn Vũ rằng cậu cần phải nhanh chóng tránh xa nơi này.
“Haizz…”
Hồi lâu sau, Văn Vũ thở dài.
“Nghe tôi khuyên một câu, chúng ta vẫn nên quay về đi, chỗ này mang đến cho tôi cảm giác rất không tốt…”
Nhưng Bạch chỉ lắc đầu, ông chỉ Diệp Nam và Avengers của cậu ta, nói: “Tôi đã chuẩn bị lâu như vậy, không thể nào bỏ cuộc được, hơn nữa không có Diệp Nam, chỉ dựa vào mỗi cậu cũng không thể mở được lá chắn che chở thế giới. Có điều đây không phải uy hiếp, tôi chỉ đang thể hiện rõ thái độ của tôi. Thực ra lần hành động này không nguy hiểm gì đến cậu. Một khi xảy ra chuyện, tôi sẽ để Diệp Nam và Avengers của cậu ta lên trước, trong khoảng thời gian này chúng ta có thể bình tĩnh mở trang bị liệt giới trở về trái đất. Đợi sau khi mọi việc thành công, tôi đảm bảo sẽ cho cậu rất nhiều lợi ích. Tin tôi, bộ sưu tập của tôi vô cùng phong phú.”
Văn Vũ vẫn im lặng cho đến khi Bạch nói rõ mọi chuyện cho cậu.
“Cường giả cấp 11 bình thường không phải là mối đe dọa lớn đối với cậu. Tôi đoán điều cậu lo lắng chỉ là sự tồn tại của ma chủ. Tôi hiểu ma chủ, thậm chí hiểu rất rõ. Tin tôi đi, ông ta cho cậu trùng sinh không phải là để cậu chết ở đây. Thực ra nói một cách chính xác, cậu ở đây ngược lại còn an toàn hơn ở phía trên.”
Câu nói này lại khiến Văn Vũ suy nghĩ rất lâu.
…
Cuối cùng thành ý của Bạch vẫn lay chuyển được Văn Vũ.
Mười viên ma tinh cấp 11 đều được lấy từ người bảo vệ bảo địa của thời kỳ đại thế giới tiên hiệp. Tiến triển của phía Vô Diện luôn không thuận lợi, những thứ này lại giải quyết bước cuối cùng trong kế hoạch trở về của Văn Vũ.
Cộng thêm việc không có Diệp Nam, lựa chọn duy nhất để trốn thoát của Văn Vũ chỉ còn thông qua trang bị liệt giới trở về trái đất. Lúc này Bạch giải quyết vấn đề cấp bách của Văn Vũ, mà cậu cũng không phải hạng tiểu nhân có được lợi ích liền trở mặt. Chỉ nói trước với Bạch rằng khi gặp tình huống xấu cậu sẽ lập tức rút lui, quay lại cuối đội.
Nhóm người lại đứng ở vùng đất bị sa mạc hóa. Bạch nhìn về phía xa, một lúc sau mới nói.
“Chỗ này không giống với ma giới.”
“Mấy năm nay từ nhiều nguồn tin, tôi cũng đã nghe ngóng được một số bí mật liên quan đến nơi này. Hiện tại tôi chỉ có thể nói với mọi người rằng tất cả mọi thứ ở đây đều không giống thế giới bên trên. Môi trường sinh thái kỳ lạ, sinh vật cực kỳ hung ác. Ở đây, tất cả liên hệ của chúng ta với phía trên đều bị lá chắn che chở thế giới cắt đứt. Như đã nói trước đó, Lôi Âu Gia, chỉ cần các cậu hộ tống tôi đến địa điểm đã định trước, tôi sẽ khống chế Diệp Nam giúp các cậu hủy bỏ khế ước. Bạch tôi nói được làm được.”
Nghe lời hứa của Bạch, Avengers của Diệp Nam hai mắt bừng lên lòng căm thù, bứt rứt tê buốt. Nhưng sau khi mất đi sự tự do họ mới hiểu được điều đáng quý thực sự rốt cuộc là thứ gì.
Còn về việc quay về như thế nào sau khi xong việc…đối với Avengers điều này chỉ là vấn đề xong việc mới cần nghĩ đến, hơn nữa trong mắt họ, với sức mạnh của bản thân làm sao có thể dễ dàng ngã xuống như vậy.
Đừng đùa nữa, phá hạn giả cấp 10 rất đáng quý đó, được không? Dựa vào môi trường sinh thái khắc nghiệt của ma giới, miễn là họ không tự tìm đường chết thì đều có thể sống được tương đối thoải mái. Hơn nữa ở đây còn có thêm một lão quái vật cấp 11 và Văn Vũ còn mạnh hơn cả cấp 11.
Nhìn Avengers háo hức, Bạch khẽ cười, ông vẫy tay, nói một câu “xuất phát” , dẫn đầu bay về phía sâu trong mặt cắt.
Còn Văn Vũ không nhanh không chậm theo phía sau nhóm người, nhìn bầu trời đầy sao, cảm giác nguy hiểm trong lòng ngày càng mạnh.
Nơi này, không phải là đất lành…
Linh cảm của Văn Vũ nhanh chóng trở thành hiện thực.
…
Cả đội quân đi trước không quá mấy nghìn mét, bề mặt môi trường từ từ xuất hiện biến đổi.
Vốn là biển cát mênh mông bát ngát dần dần trở nên ẩm ướt, cát sỏi trong suốt như ngọc lưu ly từ từ ít đi, thổ nhưỡng đen từng bước trở thành chủ lưu mà đại địa cấu thành.
Bạch đứng đầu dừng bước trước, Văn Vũ không rõ nguyên do, ngược lại trong số Người báo thù của Diệp Nam, có một tên cổ ma diện mạo bên ngoài xấu xí bước ra khỏi hàng ngũ, vượt qua Bạch, đi đầu toàn đội.
Bạch gật đầu với tên cổ ma này, cổ ma lập tức ngồi xổm xuống cơ thể, bốc một nắm trong lòng bàn tay, cảm nhận tỉ mỉ.
Một lúc sau, tên cổ ma mới lên tiếng.
Chương 1676 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]