Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1692: CHƯƠNG 1692: PHÒNG THÍ NGHIỆM KHÔNG GIAN

“Phương pháp ứng biến như nào… Cái bãi rác này dường như cũng không nguy hiểm như ông nói mà.”

Văn Vũ ngược lại có chút kỳ quái, cho dù là nhận thức thông thường hay nhận thức linh hồn, thì cậu cũng không thể nhận thức được những nguy hiểm xung quanh như các thông đạo không gian và mạch năng lượng nước ngầm như lời Bạch nói. Đây chỉ là một nơi trống trải, không hơn không kém.

Bạch cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Văn Vũ, ông ta chỉ không nhanh không chậm đi về phía trước ba bước. Giây tiếp theo, Bạch lập tức biến mất tại chỗ.

Mọi thứ đều im lặng không một tiếng động, sự biến mất của Bạch không gây ra bất kỳ sóng gió nào. Văn Vũ đình trệ một hồi, sau đó bay thẳng đến chỗ Bạch biến mất, thế nhưng, không bay được hai bước, Văn Vũ đột nhiên cảm thấy một lực kéo rất lớn bao quanh người. Lực lượng này dường như cô lập mọi thứ quanh người Văn Vũ, cắt đứt mọi liên hệ, sau đó là cảm giác choáng váng quay cuồng. Khi Văn Vũ tỉnh táo lại thì cảnh tượng trước mắt đã thay đổi.

Cậu đang đứng ở bên trong một hành lang bằng sắt thép.

Khi truyền tống vừa bắt đầu trong nháy mắt, Văn Vũ lập tức kích hoạt hiệu ứng che giấu của pháp bào che trời. Tuy rằng truyền tống đột ngột và nhanh chóng, nhưng cũng không gây khó khăn gì cho Văn Vũ.

Cho dù là bị truyền tống tới quảng trường rộng lớn người đến người đi, Văn Vũ cũng không lo nguy cơ bị phát hiện, càng không nói đến bây giờ trong hành lang sắt thép trống rỗng không một bóng người.

Nhìn sơ qua xung quanh, hành lang sắt thép này có hình dáng đơn giản mộc mạc, nhưng những đồ vật quái dị khác nhau được khảm trên tường làm Văn Vũ hiểu rằng an ninh ở đây quả thực khá nghiêm ngặt.

“Chắc là tiến vào trọng địa nào đó rồi…”

“Hơn nữa, nhiệm vụ lần này… dường như rất phiền toái…”

Cho đến khi tiến vào nơi đây, Văn Vũ mới nhận thấy được chỗ phức tạp của lần hành động này.

Lẻn vào chỉ là bước đi thứ nhất, còn lại cần tra tìm phương vị của hồ Căn Nguyên —— tìm thế nào? Bạch đã nói rồi, tùy cơ ứng biến… Vận khí tốt thì có thể lập tức được truyền tống đến hồ Căn Nguyên, vận khí không tốt, thì chỉ có thể dựa vào biện pháp.

Mà vận khí của đại tù trưởng Châu Phi rõ ràng không tốt như vậy…

Đơn giản đưa ra kết luận như vậy, Văn Vũ chậm rãi bay lên, lập tức bay đến một hướng.

Hôm nay Evan có chút xui xẻo.

Thí nghiệm gặp trục trặc, thí nghiệm mà mình dày công nghiên cứu hơn nửa năm đã bị tuyên bố là thất bại hoàn toàn. Không đơn thuần chỉ là như thế, cũng không biết là chủ ý của ai, theo sự thất bại của thí nghiệm, phòng thí nghiệm vốn do mình toàn quyền phụ trách, mình là một nhân viên nghiên cứu cấp một, nhưng mẹ nó, lại được chỉ định cho đối thủ cũ của mình — Trong phòng thí nghiệm của Nice với tư cách là phụ tá của Nice!

Tưởng tượng rằng từ nay mình sẽ phải đối mặt với quái xúc tu Nice… Evan không khỏi nổi lên lạnh lẽo tự tận đáy lòng…

Mẹ nó, Nice nhìn chằm chằm sắc đẹp của ông đây cũng không phải là ngày một ngày hai, lần này phiền toái rồi.

Nhưng mà, Evan vẫn có chút xem nhẹ mức xui xẻo của anh ta rồi.

Trên đường trở về ký túc xá, trong đầu Evan cứ quẩn quanh ý nghĩ như vậy. Khi anh ta đang nghĩ cách ngăn chặn hành động "quấy rối tình dục" của Nice thì một bi kịch lớn hơn ập đến trên đầu Evan.

Cảnh tượng trước mắt đột ngột lóe lên, khi Evan chỉ cảm thấy có gì đó không bình thường, thì một bóng người cao gầy đã xuất hiện trước mặt anh ta.

Làn da trắng nõn tinh khiết, ngũ quan không phù hợp với thẩm mỹ của những con quái vật da đen, cả người mặc chiếc áo choàng đen, một luồng khí kinh khủng nào đó còn đang ấp ủ trên chiếc áo choàng.

Evan đang rối loạn, phản ứng có chút chậm, anh ta há to miệng kinh ngạc hỏi một câu.

“Ngươi là ai?”

“Ngươi là ai?”

Đối với câu hỏi ngu ngốc của Evan, Văn Vũ trầm mặc.

Tuy rằng thực lực của con ma vật da đen trước mặt Văn Vũ chừng cấp tám, nhưng lại không có tính cẩn thận của chiến sĩ.

Anh ta mặc chiếc áo choàng xám, trên đó có dính một số tạp chất kỳ quái, đôi mắt của anh ta hơi dại ra, so với một con ma vật da đen bình thường thì tỷ lệ đầu của anh ta lớn hơn một chút.

Nhưng những thứ này đều không quan trọng, điều quan trọng là sau khi đợi cả tiếng đồng hồ, cuối cùng Văn Vũ cũng đợi được con mồi.

Văn Vũ cũng không trả lời câu hỏi "Tôi là ai", cậu chỉ vươn lòng bàn tay ra, trực tiếp phất lên đầu ma vật da đen, tới bây giờ, Evan mới phản ứng lại được chuyện gì xảy ra.

“Cứu mạng! Có thích khách!”

Kinh hoảng giống như con gà con…

Được rồi, hiện tại Văn Vũ có thể xác định người này căn bản không phải chiến sĩ.

Tiếng kêu cứu của Evan không nhận được bất kỳ phản ứng nào. Khi lòng bàn tay của Văn Vũ chạm vào đầu Evan, cơ thể Evan dường như mất hết sức lực và trực tiếp ngã xuống đất. Hơi thở sinh mệnh lập tức phân tán ra, nhưng từ trong xác chết, ánh sáng linh hồn bật ra, nhưng trong mắt Văn Vũ lại có vẻ rõ ràng như vậy.

Khởi động thuật tạo vật linh hồn.

Ánh sáng linh hồn tiêu tán bị hút tất cả vào tay Văn Vũ. Khi thuật tạo vật linh hồn có hiệu lực, những sợi cảm xúc bị loại bỏ, tình cảm linh tinh tạp chất được chuyển hóa thành năng lượng tạo vật, sức mạnh linh hồn thuần khiết đã củng cố cường độ linh hồn của Văn Vũ, quan trọng hơn là ký ức được trích xuất từ linh hồn của Evan.

Những ký ức đó là cả đời của Evan.

Chương 1692 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!