Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1709: CHƯƠNG 1709: CHÚ HỀ, MA NƠ CANH VÀ MA VẬT VẢI ĐEN

“Roẹt!”

“Roẹt!”

Những âm thanh chói tai vang lên, sắc bén, lanh lảnh, giống như có ai đó dùng dao sắc cứa vào tường. Khi những âm thanh càng lúc càng tới gần, Bạch và Diệp Nam chỉ biết cuộn tròn người lại trong góc nhà, trên mặt ngập tràn sự hoảng sợ.

Mặc dù Diệp Nam đã bị Bạch khống chế, thần trí hoàn toàn biết mất nhưng lúc này cả người anh ta vẫn không tự chủ được mà phát run. Nếu như không phải Bạch che miệng Diệp Nam lại thì chắc chắn lúc này anh ta đã hét ầm lên rồi!

Đây không phải vấn đề tâm lý mà là một thứ bắt nguồn từ bản năng, phản ứng khi đối mặt với nỗi sợ hãi.

Chỉ có một người đuổi theo, nhưng một người này cũng dư sức đuổi Bạch và Diệp Nam chạy khắp chân trời góc biển.

Nỗi sợ hãi và luồng sáng lập lòe khiến hai chân Bạch và Diệp Nam run lên, tâm thần bất an. Cơ thể đao thương bất nhập của kẻ truy đuổi khiến mọi kỹ năng công kích của Bạch đều trở nên vô dụng. Tốc độ di chuyển cực nhanh và khả năng nhận biết mạnh mẽ đã chặn đứng mọi con đường chạy trốn của cả hai.

Đây không phải là một cuộc đuổi bắt, đối với Bạch và Diệp Nam mà nói, đây là một cơn ác mộng không thể tỉnh lại. Còn tên địch ở phía sau… mọi chuyện chỉ giống như một trò chơi nhỏ của nó mà thôi.

Những tiếng cọ xát vẫn vang vọng bên tai. Bỗng nhiên, âm thanh này đột nhiên biến mất, mọi thứ yên tĩnh trở lại, thời khắc này, bạch cảm thấy xung quanh yên lặng đến mức chỉ nghe được tiếp hít thở rời rạc của Diệp Nam.

Một sự im lặng chết chóc, ngay cả những mạch nước ngầm ở trong không gian cũng không gây ra bất cứ một tiếng động nào, xung quanh hoàn toàn yên lặng. Năng lực nhận biết cũng bị phong tỏa, cho dù Bạch cố hết sức cũng chỉ có thể miễn cưỡng quan sát được mọi thứ cách mình khoảng vài mét.

Luồng sáng giống như một ngọn nến thắp lên trong bóng tối, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để chiếu sáng một phía. Tuy nhiên, ánh sáng này không mang lại sự bình yên và an toàn cho con người mà còn ngược lại, càng khoét sâu cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng.

Tiếng hít thở của Diệp Nam càng lúc càng dồn dập, thân thể rung lên không ngừng. Bạch híp mắt, tập trung quan sát tình hình xung quanh.Nhưng Bạch đang nín thở thì đột nhiên cảm nhận được một luồng không ý ấm áp thổi tới bên tai.

Dòng nước ấm mềm mại giống như hơi thở của tình nhân phảng phất bên tai, nhưng ý tứ của nó lại làm cho Bạch không rét mà run.

“Tìm thấy các ngươi rồi…”

Giọng nói đột nhiên cao lên, Bạch run rẩy quay đầu lại, đập vào mắt là một khuôn mặt đầy màu sắc.

Giống như một chú hề trong đoàn xiếc, gương mặt được vẽ bằng sơn dầu, to gấp hai lần mặt Bạch. Thân thể thì lại nhỏ gầy, tổng chiều cao chưa đến mét rưỡi, quần áo cũng vô cùng lòe loẹt.

Giờ phút này, tên hề hài hước này nhìn như tùy tùng của Bạch, bắt chước Diệp Nam ngồi xổm bên cạnh Bạch, giống như vẫn ngồi đây từ ban đầu.

Trán Bạch đầy mồ hôi lạnh, ông ta nhìn chú hề bên cạnh, hoàn toàn không biết phải phản ứng như thế nào. Chú hề ngồi đó, khẽ nhếch môi cười, nụ cười tràn đầy tà ác, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên.

Một thanh kiếm dài khoảng năm mươi centimet từ trong ống tay áo Chú hề bay ra, xuyên thẳng qua ngực Bạch. Năng lực hung hãn lập tức tước đi mọi năng lực phản kích của Bạch, ông ta không thể làm gì, giống như một con ruồi bị đóng chặt lên bức tường. Sau khi làm xong mọi chuyện, Chú hề thảnh thơi đứng dậy, đầu không chuyển động nhưng hai mắt lại đảo vòng tròn. Hai con mắt giống như không thuộc về một con người, một cái hướng lên trên, một cái hướng xuống dưới; có khi một cái hướng sáng trái, một cái hướng sang phải. Hắn ta nhìn Bạch đang bị ghim trên tường đang ra sức giãy giụa, rồi lại nhìn Diệp Nam bên cạnh đang run lẩy bẩy. Một lát sau, Chú hề khẽ nhếch môi, vừa cười vừa nói.

“Cho các ngươi thêm một cơ hội..”

Hắn ta nói xong thì thanh kiếm trên ngực Bạch biến mất, bóng dáng Chú hề từ từ biến mất trong bóng tối, chỉ còn những lời nói vang vọng trong không khí.

“Lượt chơi thứ tám bắt đầu, ừm, chờ một lát… Mục tiêu cuối cùng đã xuất hiện rồi… Nếu đã như vậy thì…”

“Lần này sẽ thực sự là lượt chơi cuối cùng đó.”

Giọng nói càng lúc càng xa, cơ thể Bạch từ từ trượt xuống khỏi bức tường. Lần này lại không giống những lần trước, hai mắt Bạch lóe lên, nhìn Diệp Nam vẫn đang ngồi dại ra thì móc trong nhẫn không gian ra một con rối gỗ.

Cẩn thận đếm những vết rách trên người con rối, một lát sau, Bạch cắn chặt răng, nhanh chóng khơi dậy sức mạnh của con rối.

Chơi cùng tên điên này lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ được Văn Vũ.

Một luồng năng lượng màu trắng nhanh chóng bắn ra, lao về phía ma vật vải đen.

Kèm theo sức mạnh không gian, ánh sáng mà Vô Diện phát ra đã bị ma vật vải đen đánh cho chệch hướng.

Nguồn năng lượng mạnh mẽ lập tức lao về phía xa, sau đó xuất hiện một đám mây hình nấm. Một vụ nổ kinh khủng xảy ra, biến mặt đất thành một hố sâu.

Sức nóng thoát ra khỏi miệng hố hòa lẫn với nguồn năng lượng mạch nước ngầm trong không gian này, mọi chuyện giống như khơi dậy một phản ứng nào đó, năng lượng mạch nước ngầm nhanh chóng bùng nổ, xé rách không gian, lật tung mặt đất, hủy diệt hết thảy. Tuy nhiên, tất cả những điều này lại không gây ảnh hưởng gì đến cuộc đối đầu của ba con người phía xa.

Chương 1709 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!