Một lần nữa lấy ngọc truyền tin của Bạch từ nhẫn không gian ra, hoạt động của nguồn năng lượng xung quanh vẫn trào dâng làm ảnh hưởng đến định vị trên ngọc truyền tin, nhưng Văn Vũ đã xem qua một lượt trí nhớ của Hắc vương đại quân, đương nhiên không cần phải ở lại đây.
Gọi Vô Diện ra một lần nữa và tự nhỏ giọt máu của mình, sau khi Vô Diện hoàn toàn biến thành ngoại hình của Văn Vũ, Văn Vũ lập tức kích hoạt pháp bảo che trời, đồng thời để Vô Diện đi phía trước thăm dò đường đi còn bản thân ẩn nấp ở phía sau.
Vẫn là thói quen như cũ nhưng lần này Văn Vũ chỉ là đi theo phía sau Vô Diện không xa để đối phó với những cường giả hệ linh hồn có thể xuất hiện.
Sau khi thoát khỏi ảnh hưởng của nguồn năng lượng, ngọc truyền tin lại phát sáng, vị trí của Bạch không chênh lệch quá nhiều so với lúc trước, Văn Vũ ở phía sau đang chỉ hướng cho Vô Diện tiến về phía trước, cứ như vậy cả hai người đều tiến lên với tốc độ cực nhanh về hướng được đánh dấu trên ngọc truyền tin.
Văn Vũ dừng bước cho đến khi trước mặt vang lên một tiếng nổ dữ dội.
… Khói lửa mịt mù phía trước, Văn Vũ mơ hồ nhìn thấy hai bóng người trong khói bụi ấy.
Một cái bóng rất quen thuộc là con rối Tiên Đế mà Bạch từng triệu hồi ra, lúc này, con rối Tiên Đế một tay đang vùng vẫy, cùng với tiếng thần chú lưu loát phát ra từ trong miệng, kiếm quang xuất hiện trong không gian trên bầu trời và nhanh chóng quét ra bốn phương tám hướng.
Tuy nhiên, hành động ấy của Tiên Đế lúc này giống như đang làm một việc vô ích vậy, dù kiếm quang của Tiên Đế có quét tám phương cũng không thể tìm ra bóng dáng của đối thủ.
Đúng vậy, ông ta đúng là đang có đối thủ, nhưng đối thủ này, Tiên Đế không nhìn thấy, Vô Diện cũng không nhìn thấy, cho dù là Văn Vũ huy động tất cả sức lực kích hoạt linh hồn nhận biết cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người đầy màu sắc lượn lờ xung quanh Tiên Đế.
Dáng người thấp bé, khuôn mặt không rõ ràng, mọi thứ đều có vẻ vô cùng mơ hồ nhưng âm thanh liên tục của tiếng cười “khặc khặc” và quầng khí cực kỳ sợ hãi bao trùm xung quanh không còn nghi ngờ gì nữa về sự tồn tại của người này.
Trong quầng khí này, cơ thể của Văn Vũ chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên có một áp lực đè nén, giống như đối mặt với thiên địch, mồ hôi lạnh lập tức toát ra từ lỗ chân lông.
Đây chỉ là ảo giác, Văn Vũ đương nhiên cũng biết đây chỉ là ảo giác, nhưng bản năng của cơ thể không thể bị ý chí cá nhân lay chuyển – trong phạm vi của quầng sáng đáng sợ này, Văn Vũ chỉ cảm thấy sức mạnh của mình dường như đã giảm đi mấy điểm phần trăm.
Sức mạnh kỳ lạ, tốc độ siêu phàm, tất cả những điều này khiến Văn Vũ không dám hành động hấp tấp.
Cậu ta lấy ngọc truyền tin từ nhẫn không gian ra, một lần nữa truyền tin cho Bạch và ở khoảng cách gần như vậy, lần này ngọc truyền tin cuối cùng cũng có hồi âm.
“Văn Vũ, cậu ở đâu? Mau tới cứu tôi!”
Câu nói đầu tiên là cầu cứu, từ giọng điệu khẩn trương của Bạch, Văn Vũ có thể nghe thấy sự tuyệt vọng và lo lắng của ông ta.
“Tôi đang ở ngoài rìa của chiến trường, có thể nhìn thấy Tiên Đế và đối thủ của ông ta…”
Văn Vũ như cho Bạch một liều thuốc trấn an.
“Hừ, tốt rồi, giải quyết càng sớm càng tốt…”
Lần này, Văn Vũ chỉ nhíu mày, không phải vì giọng điệu ra lệnh của Bạch mà là vì sự chênh lệch giữa thực lực của hai bên - ta và địch.
Cường giả cấp 11 mà kẻ địch đã biết tổng cộng có bốn mà bên ta chỉ có con rối Tiên Đế, Vô Diện và bản thân là có thể trà trộn vào trận chiến cấp bậc này, khoảng cách về lượng người quá lớn, mà cường giả hệ linh hồn đó có khả năng kháng lại bẩm sinh với Vô Diện, trận chiến này dù thế nào thì Văn Vũ cũng cảm thấy hy vọng thắng rất mỏng manh.
Sau một hồi im lặng, Văn Vũ trong lòng đã có quyết định.
“Hướng đông nam, tọa độ XXX, XXX, đây có thể là cửa vào tầng sau, ông đưa Diệp Nam đi trước, tôi sẽ để Lạc Lạc bảo vệ mọi người, trước tiên mọi người rời khỏi tầng này, tôi sẽ thu xếp rồi hội tụ với mọi người ở tầng sau.”
Văn Vũ ngăn chặn kẻ địch, để Bạch đi trước, sau khi đợi Bạch đã rời đi, Văn Vũ lại thoát khỏi địch rồi tìm Bạch – đây là chặn hậu, xét từ góc độ nào đó, điều này cũng là một kiểu *tị chiến, Văn Vũ thực sự không muốn để bốn vị cường giả cấp 11 này chết. (*tị chiến: tránh né chiến tranh, xảy ra xung đột, đánh nhau) Bạch nghe thấy lời nói Văn Vũ, do dự một chút nhưng vẫn bằng lòng.
… Khi trong phạm vi cảm nhận thấy hai luồng hơi thở thoát ra khỏi mặt đất, nhanh chóng chạy về hướng khác, không chỉ Văn Vũ có thể nhận thức được hành động của Bạch mà kẻ địch không rõ giữa không trung cũng nhận thấy được Bạch đang chuẩn bị rời đi, hình dáng của hắn đột nhiên xuất hiện ở giữa không trung, cặp mắt nhìn về phía hai con trùng nhỏ đang chạy trốn phía xa, phía sau hắn, Tiên Đế vẫn tấn công, bóng kiếm đầy trời ùn ùn sát khí rơi xuống, đánh trúng người này nhưng chỉ phát ra âm thanh nổ “đinh đang đinh đang”.
Ngay cả quần áo cũng không bị chém vỡ… Một lúc sau, nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt của chú hề, hắn ta không nhìn Bạch đang liều mạng chạy trốn nữa mà quay đầu nhìn về một hướng khác.
Ở đó, một luồng sáng màu tím phát sáng xung quanh Văn Vũ, sau đó, một con kiến
to tròn từ giữa không trung rơi xuống, nhanh chóng đuổi theo hướng Bạch đang chạy trốn.
Chương 1720 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]