Tuy nhiên, thay vì tận dụng lợi thế để giết đối thủ thì hắn ta lại đòi “Chơi trò chơi”, Văn Vũ thậm chí còn nghi ngờ rằng tuổi tâm lý của tên này mới chỉ có một tuổi?
Chỉ trong một câu nói, Vô Diện đã hoàn toàn bình phục với năng lực chữa trị của linh văn quang hợp, nó nhìn khuôn mặt ngơ ngác của đại ca nhà mình, rồi lại nhìn hàng trăm chú hề trước mặt, nhất thời, Vô Diện chỉ cảm thấy chưa lấy lại được cảm giác.
Cho đến khi Văn Vũ nói lại lần nữa.
“Tiếp tục!”
Tiếp tục làm gì? Tiếp tục đánh… Nghe được mệnh lệnh, bước chân của Vô Diện hơi do dự, một lúc lâu sau, nó xông tới một chú hề khác.
Kết quả là đòn tấn công vô ích, hoa cúc lại trỗi dậy, theo sau là tiếng cười
“Đoán sai rồi, ha ha ha ha” của chú hề, Vô Diện lại bị đánh tan xác và những chú hề lại rút lui một lần nữa.
“Lại chơi trò chơi đi, ngươi đoán xem đâu là ta?”
Văn Vũ hoàn toàn im lặng.
Đây không phải là một cuộc chiến, đây là một trò đùa trắng trợn…
…
“Không, đây không phải trêu chọc, đây chỉ là một trò chơi.”
Người vừa nói là Thông thiên tiên đế ở hướng khác.
Lúc này, Tiên Đế đã thu hồi kiếm ảnh của Thần kiếm Lục Thiên, ông ta chỉ đứng trên không trung quan sát chú hề đang cười “ha ha” với vẻ mặt ngạc nhiên.
Văn Vũ đột nhiên nhướng mày nhìn Tiên Đế.
Con rối Tiên Đế mà Bạch sử dùng rất đặc biệt, phương diện này hẳn là phong ấn một phần ý thức của Tiên Đế, nói cách khác, con rối này không chỉ là một con rối đơn thuần, ông ta không chỉ có một phần năng lượng của Tiên Đế mà còn có cả kinh nghiệm và trí tuệ của Tiên Đế.
Nghe thấy giọng nói của Tiên Đế, những chú hề đều quay lại nhìn Tiên Đế, cặp mắt của bọn chúng từ từ hiện lên những sợi máu, trong lòng mang theo oán hận cực độ như thể Tiên Đế đã tiết lộ một bí mật nào đó.
“Lại chơi trò chơi đi, ngươi đoán xem đâu là ta?”
Giọng nói của những chú hề lại vang lên, nhưng Tiên Đế lúc này lại không có biểu cảm gì, ông ta chỉ nghiêng đầu nhìn chú hề, một lúc sau mới cười tủm tỉm lắc đầu.
“Thì ra thật sự là có thứ như vậy…”
“Thứ gì?”
Nghe thấy câu hỏi của Văn Vũ, Tiên Đế im lặng trong chốc lát, vẫn là tự mình nói ra suy luận của bản thân.
“Bản thăng cấp của kỹ năng tính khái niệm… hay gọi là sức mạnh của quy tắc…”
Sức mạnh của quy tắc… Sau khi Tiên Đế vừa thốt ra những lời này, Văn Vũ lập tức hiểu ra tình hình của chú hề.
…
“Uy lực của kỹ năng tính khái niệm rất mạnh nhưng không hiệu quả với cường giả cấp 11, trong mắt của nhóm chúng tôi, kỹ năng tính khái niệm cũng chính lại là một chuyện khác, nhưng nếu dùng sức mạnh căn nguyên để thúc giục kỹ năng tính khái niệm, tình hình sẽ có một số thay đổi.”
“Kỹ năng tính khái niệm bản chất là một loại quy tắc, sức mạnh căn nguyên tương đương với quy tắc mang tính căn nguyên, khi cả hai kết hợp với nhau sẽ tạo ra một số biến đổi đặc biệt, tốt có xấu có, chẳng hạn như chú hề này.”
“Nếu những gì tôi dự đoán là đúng, hắn ta là một chức nghiệp tính khái niệm, sau khi thăng lên cấp 11, chức nghiệp này đã xảy ra biến đổi, bây giờ có vẻ như đó là một số đột biến tốt, hắn đã nắm vững các quy tắc của một trò chơi nhất định.”
Tiên Đế vừa dứt lời, Văn Vũ liền vuốt cằm suy nghĩ, mặt khác những chú hề chỉ đứng yên tại chỗ, nhưng âm thanh “chơi trò chơi đi” lại càng ngày càng dồn dập.
Nghe tới đây, Tiên Đế mới cười ra tiếng: “Cậu xem, chính là như thế này, quy tắc này trói buộc chúng ta, khiến chúng ta không theo kịp tốc độ của hắn, không thể đánh ra phòng ngự, không thể chống đỡ được tấn công của hắn nhưng cũng kìm hãm bản thân hắn ta, trong trò chơi, nếu chúng ta thất bại thì hắn không còn kẻ địch, nhưng nếu chúng ta thắng thì hắn sẽ không chịu được đả kích, đương nhiên, bản chất quy tắc là do hắn đặt ra, muốn thắng thì cực kỳ khó, nhưng chúng ta có thể lựa chọn không chơi trò chơi này, nếu chúng ta chơi trò chơi này… cậu đoán xem chuện gì sẽ xảy ra?”
Khi Tiên Đế nói xong, Văn Vũ nhìn chú hề với ánh mắt kỳ quái.
“Vô Diện, lại đây!”
Sau khi mệnh lệnh đơn giản được đưa ra, Vô Diện lập tức trở lại bên Văn Vũ, Văn Vũ chỉ nhìn chằm chằm chú hề, khóe miệng chậm rãi nhếch lên một nụ cười.
“Có gan thì ngươi tới đây?”
Lời khiêu khích cất lên, nghe thấy câu này, chú hề lập tức như ngừng thở… Không chơi trò chơi của hắn, hắn chỉ có thể dùng thực lực của bản thân để giải quyết trận chiến, từ biểu hiện lúc này của chú hề có thể thấy thực lực của bản thân hắn… Văn Vũ giơ ngón giữa lên với chú hề!
Mà chú hề, đương nhiên không có gì xảy ra… Quy tắc trò chơi bây giờ là như thế này – chú hề phân ra thành hàng trăm phân thân, chỉ cần chọn sai thì chú hề có thể giết chết bạn, năng lực cứu mạng của Văn Vũ và Vô Diện rất mạnh, đương nhiên không sợ sự tấn công của chú hề, nhưng Văn Vũ cũng không thể kiểm tra từng người một.
Xem ra xác suất tìm thấy chú hề thật chỉ có một phần trăm nhưng thực tế chưa hẳn phải vậy, Văn Vũ thậm chí còn nghi ngờ chú hề này có thể thay đổi vị trí của bản thể thật bất cứ lúc nào.
Nói cách khác, đây là một trò chơi hoàn toàn không thể phân thắng bại…
Chương 1722 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]