Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là gặt hái của lần này.
Cùng với linh hồn của Rose tan vỡ, những đốm sáng linh hồn lấp lánh xuất hiện ngay tại nơi anh ta vừa mất mạng, rồi nhanh chóng ngưng tụ trước ngực của Văn Vũ, Toái hồn kính đang phát ra một chút ánh sáng màu trắng, ánh sáng màu trắng này thu hút những đốm sáng linh hồn đang không ngừng ngưng tụ, như thể chú én con về tổ, nhanh chóng hấp thu ánh sáng linh hồn của Rose một cách sạch sẽ.
Giây tiếp theo Văn Vũ mơ hồ cảm nhận được một sức hút kỳ lạ được truyền đến từ Toái hồn kính.
Sức hút này không hề có hương vị hài hòa, thân thiện, mà lạnh băng giống như một cỗ máy, thúc giục Văn Vũ nhất định phải đưa ra lựa chọn nào đó.
Mà đối tượng được lựa chọn chính là mười một kỹ năng của Rose.
Văn Vũ không mấy khi sử dụng Toái hồn kính, lần đầu tiên dùng nó là trên chiến trường linh hồn, còn lần này mới chỉ là lần thứ hai, nhưng bình thường Văn Vũ cũng sẽ lấy Toái hồn kính ra để quan sát giây lát, cậu cũng không nói rõ được nguyên lý hoạt động của nó, nhưng ít nhất cũng hiểu được đôi chút.
Tương tự như kỹ năng xé xác kẻ thù trong trạng thái linh hồn, những mảnh vụn linh hồn của kẻ thù mà Toái hồn kính hấp thu, kỹ năng lấy được từ trên người kẻ địch từ trong mấy mảnh vụn đó chính là những kỹ năng bị gọt bỏ từ trong linh hồn.
Đạo lý vô cùng đơn giản, thậm chí Văn Vũ cảm thấy một khi nghiên cứu hệ thống kỹ năng linh hồn càng sâu hơn có thể đạt đến trình độ này.
Toái hồn kính lại truyền hết thông tin này đến tin tức khác, trong đó còn trình bày chi tiết về mười một kỹ năng của Rose.
Cán cân linh hồn…
Thân thiện…
Uy áp linh hồn…
Tước đoạt hồn giới…
Chỉ duy nhất một cái tên, nhưng lại không mô tả kỹ năng một cách tỉ mỉ, nhưng chuyện này cũng không vội, Văn Vũ đã đặt sẵn mục tiêu từ lâu rồi.
“Lấy cán cân linh hồn ra.”
Khoảnh khắc khi dao động tinh thần truyền đến Toái hồn kính, Văn Vũ quả thực rất căng thẳng, cậu cảm thấy sợ hãi, sợ rằng Cán cân linh hồn không mạnh như mình đã tưởng tượng, e dè tính năng cân bằng sức mạnh linh hồn của nó là có hạn chế về thời gian.
Trong thoáng chốc trong lòng Văn Vũ cồn cào hơi bất an, mái đến khi Toái hồn kính toát ra luồng sáng trắng, sau đó hư ảnh của cuốn kỹ năng bay ra khỏi Toái hồn kính, rơi lên tay của cậu. Khoảnh khắc Văn Vũ cầm lấy quyển trục đó, ngay lập tức nhìn lướt qua phần mô tả kỹ năng, tiếp đó cảm thấy rối bời…
Nói sao nhỉ…Một số tác dụng của cán cân linh hồn này quả thật không hề làm cậu thất vọng, thế nhưng trong đó lại bị hạn chế khá lớn.
Cán cân linh hồn (Cấp nội tình chủng tộc, kỹ năng chủ động): Thao túng sức mạnh u tối, cưỡng ép cân bằng sức mạnh linh hồn của hai thực thể sống. Sau khi ký chủ học được kỹ năng này sẽ tiêu hao rất ít năng lượng, ngay lập tức có thể kích hoạt cán cân linh hồn, tiến hành cân đo linh hồn của bất cứ vật thể sống nào nằm trong tầm nhìn một cách cưỡng ép, nhằm cân bằng sức mạnh linh hồn mà cả hai bên hiện có, cho đến khi hoàn toàn bằng nhau, hơn nữa luôn củng cố sức mạnh linh hồn của người thi triển.
Lưu ý: Kỹ năng này chỉ có thể được kích hoạt sau năm mươi năm một lần.
(Lấy linh hồn làm gốc, sức mạnh là nền tảng, máu thịt vật bên ngoài, cả ba hợp thành một, đó chính là sức mạnh cân bằng tuyệt đối!) Sức mạnh linh hồn mang tính cân bằng vĩnh viễn, cũng giống như những hành động của Rose vừa rồi, lợi dụng hệ thống kỹ năng giấc mơ thành hiện thực của Văn Vũ cộng dồn sức mạnh linh hồn của mình lên mức cao nhất, sau đó thêm cán cân linh hồn lên.
Đầu tiên không nhắc tới những trận chiến tiếp theo ra sao, nói về những gặt hái của cán cân linh hồn, đó có thể chính là giá trị mà cả đời không thể nâng cao được theo cách bình thường, thế nhưng trong đó quả thật cũng có chỗ khiến cậu cảm thấy thất vọng.
Bị hạn chế thời gian làm lạnh năm mươi năm.
Chẳng qua Văn Vũ đã thay đổi quyết định, thời gian làm lạnh này có lẽ có thể bị loại bỏ bởi Thực tế và ảo mộng chuyển đổi giữa thực và ảo, như vậy loại hạn chế này có thể cũng sẽ biến mất.
Thế nhưng trong đó vẫn còn tồn tại một vấn đề, đó là sức mạnh linh hồn của bản thân Văn Vũ khá cao, cộng với sự gia tăng của Thực tế và ảo mộng, chuyển đổi giữa thực và ảo, là một chức nghiệp giả bình thường cho dù là boss cấp mười một không biết đã sống bao lâu, có lẽ đều vẫn không so được với Văn Vũ về mặt sức mạnh linh hồn, hay nói cách khác, kỹ năng này hoàn toàn không được coi là một kỹ năng thông thường, chỉ có thể là một loại vũ khí hạt nhân được sử dụng trong những tình huống đặc biệt nào đó mà thôi.
Tuy nhiên với đối thủ bình thường mà nói, sức mạnh của bản thân Văn Vũ tương đương với vũ khí hạt nhân…Điều này thật đáng xấu hổ, cậu có một loại dự cảm rằng, chính mình có thể đã lâu rồi chưa gặp phải đối thủ có sức mạnh linh hồn cường đại hơn mình rất nhiều lần.
Vậy khi nào thì bắt đầu học…Là khi đạt tới cấp tám, cấp chín, cấp mười hay cấp mười một đây?
Đây là một vấn đề nan giải khác…
Hơn nữa ghi chú ở cuối kỹ năng cán cân linh hồn…
Văn Vũ nheo mắt lại, liếc nhìn phần giới thiệu kỹ năng của cán cân linh hồn một lần nữa, cũng hoàn toàn không khác là bao so với Huyết Nhục Chi Chương.
Tên gọi gần giống, hiệu quả kỹ năng cũng tương tự, mà mô tả kỹ năng cũng y hệt, cộng với phần ghi chú cuối cùng của cán cân linh hồn…
Chương 1730 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]