“Thuộc tính sáu: Kẻ địch căn nguyên (thuộc tính biến dị của vệ sĩ loại III):
Nhuộm mình lâu dài giữa không gian tràn ngập Căn Nguyên Chi Lực, làm vệ sĩ loại III sinh ra tính kháng cực lớn đối với Căn Nguyên Chi Lực. Mỗi khi vệ sĩ đánh trúng kẻ địch, sẽ phải bị triệt tiêu lượng Căn Nguyên Chi Lực nhất định, đồng thời Căn Nguyên Chi Lực không thể triệt tiêu thuộc tính sắc nhọn cực hạn!”
Âm thanh nhắc nhở vang lên trong đầu, ánh mắt Văn Vũ lập tức sáng lên!
Thứ này hình như có chút thú vị… Văn Vũ cũng không phải cường giả cấp mười một, tất nhiên không vận dụng được Căn Nguyên Chi Lực, cho nên cũng không cảm thấy những phi thoi đó có gì không ổn, nhiều lắm chỉ là tốc độ nhanh một chút, bỏ qua năng lực phòng ngự tương đối ghê tởm, còn lại thì không hơn.
Nhưng thuộc tính cuối cùng của vệ sĩ lại làm hai mắt Văn Vũ tỏa sáng, đây là đạo cụ siêu cấp chuyên nhằm vào cường giả cấp mười một!
Chỉ cần cường giả cấp mười một tiến vào phạm vi công kích của vệ sĩ, thì sáu thuộc tính của vệ sĩ cũng đủ đánh cho bất cứ cường giả cấp mười một nào đến mức sảng khoái không có khái niệm năng lực tính phòng thủ, không có năng lực khôi phục, không có năng lực coi nhẹ chỗ hiểm. Cho dù kẻ nào đụng tới vệ sĩ, thì tất nhiên chỉ có đường chết!
Giờ khắc này, Văn Vũ thừa nhận mình động lòng… Loại vật này đặt ở đây làm người gác cổng thật sự vô dụng, chỉ cần những thứ này nằm trong tay Văn Vũ, thì Văn Vũ dùng thuật tạo vật linh hồn đơn giản để thay đổi thuộc tính của chúng. Đó quả thực có thể gọi là gặp thần giết thần, gặp phật giết phật. Mỗi Hồn sủng được ghép với một cái, gặp phải cường giả cấp mười một cũng vững dạ!
Hệ thống kỹ năng của giấc mơ thành hiện thực vẫn đang hoạt động, Văn Vũ cúi đầu nhìn vệ sĩ loại III trong tay. Nó nằm bất động trong lòng bàn tay Văn Vũ, nhưng dù Văn Vũ có gọi thế nào thì cũng không thể kích hoạt chương trình điều khiển của vệ sĩ.
Những thứ này chắc là có ngọn nguồn, mà ngọn nguồn này rất có thể là ở chỗ sâu trong thông đạo này, muốn giải quyết những chuyện nhỏ nhặt này, không nghi ngờ gì nữa, phải giải quyết ngọn nguồn của chúng cũng là một cách, nhưng thật đáng tiếc, Bạch không chịu đựng được nữa…
Trước mặt chỉ có mười mấy vệ sĩ, cũng không nhiều, nghĩ đến đây, Văn Vũ tranh thủ lúc giấc mơ thành hiện thực có hiệu lực ra tay nhanh chóng. Chỉ trong chốc lát, mười mấy vệ sĩ này đã xuất hiện lòng bàn tay Văn Vũ.
Cho đến giờ phút này, tốc độ chảy của thời gian đúng lúc khôi phục bình thường.
Nhìn thấy vệ sĩ nằm trong tay, ánh mắt Văn Vũ lóe lên, một mặt là bởi vì thu hoạch mười mấy vệ sĩ này chỉ cần nắm vững phương pháp khống chế, những thứ này tuyệt đối là ám khí mạnh mẽ thế gian hiếm có, mà mặt khác, là sự cân nhắc đối với nơi này… Chẳng trách nơi này liên tục để lộ căn nguyên chi lực, Ma điện lại không hề phái người đến sửa chữa, có những vệ sĩ này bảo vệ ở đây, cho dù là cường giả cấp mười một đích thân tới, mà trong nháy mắt năng lực phục hồi tăng lên, cũng đừng nghĩ đến việc phân tâm làm việc khác trong vòng vây của bọn chúng.
Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán, nhưng giả dụ phỏng đoán này biến thành sự thật, như vậy những vệ sĩ này, hẳn là không thể nào khống chế được…
“Đã giải quyết?”
Giọng nói của Bạch từ bên tai vang lên, ông ta nhận thấy được đòn tấn công đến rồi biến mất trong nháy mắt, trong lòng biết Văn Vũ đã ra thủ đoạn ứng đối.
“Ừ.”
Văn Vũ chỉ là thấp giọng lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Bạch, ra hiệu đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
“Đừng vội.”
Nhưng mà Bạch xua tay với Văn Vũ, tỏ ý bản thân còn có chuyện khác, sau đó, ông ta khống chế Diệp Nam trở về bên cạnh mình.
Nơi này, u ám không ánh sáng, mà năng lực nhận biết gặp áp chế cực đại, mặc dù Bạch có rất nhiều thủ đoạn, nhưng không ngăn nổi thể chất cơ thể cơ bản quá yếu, ông ta căn bản không thấy rõ thứ gì.
Bóng tối, chắc chắn tăng thêm sự sợ hãi của Bạch, huống chi mấy người đi tới hiện tại, thủ đoạn che dấu của Bạch đã bị thất bác tiêu hao dọc đường đi, không chỉ là ở trong cuộc truy sát vừa rồi, cũng có hao tổn trong quá trình tập hợp Diệp Nam và nhóm người báo thù Diệp Nam. Mà tình hình nơi này không biết, khoảng cách mới đi không đi không bao nhiêu, liền đã gặp mối nguy, Bạch đã không thể không lấy ra thứ gì đó đè dưới đáy hòm.
Khi Diệp Nam về tới bên cạnh Bạch, Bạch buông lỏng tay kéo ống tay áo của Văn Vũ, ông ta giơ hai tay lên, sờ soạng cơ thể của Diệp Nam từ trên xuống dưới, cùng với việc sờ soạng của Bạch, Diệp Nam toàn thân lập tức sáng lên phù văn màu tím.
Ánh sáng của phù văn này vốn phải rực rỡ chói lóa, nhưng ở nơi này, ánh sáng rực rỡ lại bị áp chế vô cùng yếu ớt, quang cảnh vốn phải phát ra ánh sáng rực rỡ mỹ lệ đa nhân tâm hồn, lại trở nên kỳ dị lạ thường, phong cách u ám kỳ lạ, làm cho người ta không khỏi dấy lên ảo giác nhìn thấy ma.
Ít nhất, ở trong phạm vi nhận biết của Văn Vũ, Diệp Nam lúc này quả thực là rất giống một tên ác quỷ… Phù văn màu tím liên tục hiện lên, chưa mấy chốc, cả người của Diệp Nam đã biến thành màu tím sẫm, làn da anh ta tràn ngập hào quang, xuyên thấu qua khuôn mặt, thậm chí có thể nhìn thấy xương cốt và mạch máu trong cơ thể.
Chương 1738 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]